Giờ ngọ ngày tiếp theo, lão phu nhân đi viếng miếu quay về. Ninh Xu nghĩ tới nghĩ lui, muốn đến gặp bà ấy một lần. Thứ nhất, nàng phải ở trong Hầu phủ một khoản thời gian, chỉ thông qua sự cho phép của Hầu gia và Lương Thị vẫn chưa đủ, phải thực hiện đầy đủ lễ nghi, đến thăm hỏi người lớn trong Hầu phủ. Hơn nữa, lão phu nhân rất cưng chiều Tạ Tam, chắc chắn chuyện xảy ra ngày hôm qua sẽ nhanh chóng truyền đến tai bà ấy.
Trước khi đi, Ninh Xu xong lý do thoái cho những chuyện đã xảy ra trong thời gian này.
Trước viện của lão phu nhân, nàng gặp được Lưu ma ma, bà ta cười híp mắt “Ôn cô nương đến rồi, thật là trùng hợp, ta đang định sau Thúy Nhi đến tìm ngài.”
Bà ta vui vẻ “Lão phu nhân rất nhớ ngài.”
Trong phòng, lão phu nhân mặc áo bào màu tím thêu tùng hạc diên niên, khí độ đoan trang cao quý, đang vui vẻ trêu chọc con chim trong lồng, thấy Ninh Xu bước vào, lập tức cất lồng chim sang một bên.
Ninh Xu hành lễ, lão phu nhân ngồi xuống ghế, chỉ vào chiếc ghế đôn tròn đặt bên cạnh, hiền từ nói “Bé ngoan, ngồi ở đây này.”
Ninh Xu hơi nhắm mắt, vẻ mặt bình tĩnh, chỉnh sửa vạt áo xong xuôi mới ngoan ngoãn ngồi xuống.
Lão phu nhân đã sống hơn nửa đời, tất nhiên có cách nhìn người của riêng mình, bà ấy ngắm Ninh Xu, cảm thấy dù là dáng vẻ bên ngoài hay nội tâm đều là tốt nhất.
Bà ấy vừa nhìn tách trà vừa nói “Lão Tam đã bị bọn ta chiều hư, khiến con chịu uất ức rồi.”
Ninh Xu lắc đầu “Là do con không đủ rộng lượng mới chọc cho Tam công tử nổi giận.”
Lão phu nhân dùng nắp tách trà gạt lá trà, nhưng không uống mà lại nhỏ giọng than thở “Lão Tam thứ gì cũng tốt, chỉ là quá kiêu ngạo, không để người khác vào mắt. Loại tính cách này sớm muộn gì cũng bị thua thiệt, theo ta, lần này còn có thể diệt khí thế chiến đấu của nó là rất tốt.”
Bà ấy và Tạ Dữ đau đầu nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng nhìn thấy được một người có thể kiềm chế được Tạ Loan, thật sự là quá tốt.
Đây cũng chính là lý do lúc nãy Lưu ma ma tươi cười với Ninh Xụ
Lão phu nhân chẳng những không trách Ninh Xu, ngược lại còn muốn nhờ nàng giúp đỡ để sửa đổi tật xấu của Tạ Loan.
Ninh Xu từ tốn uống trà.
Nàng tới đây là để công lược người khác chứ không phải làm từ thiện.
Ninh Xu nói “Lời này hơi nặng, nam nhân cốt hơn nhau ở nhuệ khí.” Nàng ngừng lại một lát, mặt không đổi sắc nói tiếp “Vả lại, Tam công tử vẫn nghe lời Hầu gia và lão phu nhân, rất có hiếu, cũng không tính là không quan tâm đến ai cả.”
Nàng cong môi, trong đôi mắt to tròn mang theo ý cười, vì thế, ngoại trừ bản thân nàng, không người nào biết được nàng đang nói những lời trái lương tâm.
Về phần lão phu nhân, tuy rằng lo lắng Tạ Tam vì quá cố chấp mà chịu thiệt, nhưng bà ấy đã lớn tuổi, dù biết những lời này chưa chắc là thật, vẫn thích nghe người khác khen ngợi.
Bà ấy cười tươi đến mức không khép được miệng “Đứa nhỏ này, còn biết hù dọa ta nữa à ”
Lão phu nhân nghe Ninh Xu dụ dỗ thì rất vui vẻ, kêu Lưu ma ma cầm một chuỗi phật châu đã được làm phép tới, tặng cho Ninh Xu, còn kêu nàng thường xuyên đến chơi với bà ấy “Lão Tam tính tình nóng nảy, thời gian này mong con bao dung một chút, có uất ức gì thì cứ đến tìm ta, ta làm chủ cho con.
Sau khi rời khỏi viện của lão phu nhân, Ngọc Bình nói “Ôn cô nương, lão phu nhân rất thích ngài.”
Ninh Xu vô thức lần chuỗi phật châu trong tay.
Đây là chuyện tốt, sau này nàng và Tạ Tam chắc chắn sẽ còn xung đột với nhau, nhưng chỉ cần không phải chuyện quá tồi tệ thì sẽ không sao, dù sao cũng có Hầu gia và lão phu nhân nhìn thấy.
Nàng cần phải suy nghĩ thêm về góc độ này.