⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn búi tóc khá phức tạp, nhưng lại không hề mất nhiều thời gian, Tạ Tri Hạnh chỉ mới chờ một chút, chợt nghe thấy tiếng Ngọc Bình tán thưởng "Thật độc đáo "
Tạ Tri Hạnh sờ sờ tóc bán tín bán nghi, Ngọc Bình lấy một cái gương nhỏ từ trong tay áo ra "Hạnh tỷ nhi, ngươi xem đi, nhìn có đẹp không?"
Ninh Xu thắt bím tóc xương cá cho Tạ Tri Hạnh, nhưng nàng đã căn cứ vào lượng tóc của Tạ Tri Hạnh để điều chỉnh, cho nên thoạt nhìn lại càng phù hợp với nàng. Sợi tóc quấn quanh độc đáo, dây buộc tóc đỏ vàng thắt đuôi tóc thành một cái nơ bướm ngay ngắn, trông cực kì xinh đẹp.
Hai mắt Tạ Tri Hạnh chậm rãi tròn xoe, vui sướng giống như một ngôi sao nhỏ rơi vào trong mắt nàng.
Nhìn dáng vẻ hứng thú của tiểu hài tử, Ninh Xu hỏi "Thích không?"
Tạ Tri Hạnh "ừm" một tiếng, gật đầu thật mạnh, nàng nở nụ cười, hai mắt sáng lấp lánh, sau khi thưởng thức mái tóc đủ rồi, lúc này nàng mới bắt đầu nghi ngờ thân phận của Ninh Xu "Trước kia ta chưa từng gặp ngươi, ngươi là ai?"
Ngọc Bình vừa muốn mở miệng, Ninh Xu đã nói "Ta tên là Ninh Xu, ngươi có thể gọi ta là A Xụ"
Tạ Tri Hạnh chớp chớp mắt, âm thanh vô cùng mềm mại, nói "Cảm ơn ngươi, A Xu tỷ tỷ. "
Ninh Xu cười tủm tỉm sờ sờ đầu nàng.
Cùng lúc đó, ở trong đầu Ninh Xu, hệ thống đưa tin "Đinh, nhiệm vụ chi nhánh Phiền não của Tri Hạnh độ hoàn thành 0 độ hoàn thành +10 "
Mà tất cả những điều này, đều rơi vào trong mắt một gã sai vặt ở góc vườn.
Gã sai vặt bước nhanh rời đi, vòng qua một hòn non bộ, đi tới viện Phùng Thời.
Nơi này là viện tử của Tạ Tam gia, trong chính phòng, một thiếu niên đang dựa nghiêng trên ghế Đông Pha, tay cầm một quyển "Du Tương Thủy Ký", xem mấy trang, lại dùng bút đánh dấu một chút.
Lông mày anh tuấn, đường cong sống mũi nghiêng dài thẳng tắp, chóp mũi tinh tế như điêu khắc bằng ngọc, môi mỏng như cắt, cốt tướng lưu loát, cho dù là tư thái tản mạn cũng làm tăng thêm vài phần tùy ý tự phụ.
Người này chính là Tam Lang của Tạ gia, Tạ Loan.
Lúc này, gã sai vặt vừa rồi vội vàng chạy vào trong phòng, nói với thiếu niên "Tam gia, nữ nhân kia, quả nhiên đã hành động rồi "
Tạ Loan nhướng mày nhìn gã sai vặt Thanh Trúc, Thanh Trúc giải thích "Ta vừa mới tận mắt nhìn thấy, Ôn Ninh Xu tìm Hạnh tỷ nhi của chúng ta chơi, còn hao hết tâm tư dỗ dành tỷ nhi vui vẻ nữa Này còn không phải là vì để tiến vào Hầu phủ sao "
Tạ Loan đặt bút xuống, gạt ghi chú, sau đó cười lạnh "Biết đại ca không có hứng thú với nàng, cho nên mới đi thông đồng với Tri Hạnh, nghĩ rằng tiểu hài tử dễ xuống tay."
Hắn tùy ý vén vạt áo đứng dậy "Đi, đi gặp mặt."
Cước bộ của Tạ Loan vừa lớn vừa nhanh, chỉ một lát đã đến bên hòn non bộ.
So với hai ngày trước, thời tiết hôm nay tốt hơn rất nhiều, trong ánh nắng buổi chiều và một ít men rượu, dù Tạ Loan mở to hai mắt vẫn chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của nữ nhân đang ngồi trên phiến đá.
Bóng lưng mỏng manh, vòng eo nhỏ nhắn, trên búi tóc chỉ có một cây trâm hoa lụa rũ xuống, nhìn rất mộc mạc, Tạ Tri Hạnh đang dựa vào người nàng, vươn tay muốn bắt lấy những tua rua từ đóa hoa lụa kia để chơi.
Tạ Loan vừa định cất tiếng gọi.
Ngay lúc đó, nhũ mẫu của Tạ Tri Hạnh đã tìm đến, Ninh Xu giảng giải kỹ càng cách tết tóc hình xương cá cho bà, đầu óc nhũ mẫu linh hoạt, rất nhanh đã hiểụ
Nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp và tính cách dịu dàng của Ninh Xu, nhũ mẫu nhớ lại những tin đồn gần đây, nói "Cô nương khéo tay thật đó "
Ninh Xu đáp “Chỉ là một trò chơi nhỏ thôi, ta không dám nhận lời khen đâụ”
⬅ Trước Tiếp ➡