"Mấy lần nghị thân trước của Nhị gia lộn xộn là đều do hắn gây ra."
Ninh Xu "..."
Ồn ào một trận như vậy hóa ra là do hắn là một người cuồng anh trai, một người cuồng anh trai rất nặng.
Còn nữa, lão phu nhân hầu phủ đã năm mươi tuổi, mà Tạ Tam mới có mười sáu tuổi, mình sớm nên đoán ra chuyện này, ở cổ đại, Tạ Tam cũng được xem như là con cưng lúc về già, nhất định đã bị chiều chuộng đến hư.
Lúc trước hệ thống giải thích quy tắc một nói cái gì mà “đủ các loại NPC mỹ nam đẹp trai”, bây giờ nhìn lại, mấy nam nhân này ngoại trừ có khuôn mặt và cơ thể đẹp để phù hợp với hoạt động cơ bản của trò chơi tình yêu, còn những vấn đề khác thì đừng trông mong hoàn hảo.
Ninh Xu nghiến răng.
Hệ thống đúng lúc nhảy ra
"Thế nào, bây giờ cô đã có ấn tượng ban đầu của ba người, lại sắp đến lúc xác định mục tiêu công lược, người chơi phải đưa ra lựa chọn càng sớm càng tốt nha "
Từ trong ngữ điệu nói chuyện, Ninh Xu có thể nghe ra sự vui vẻ trên nỗi đau của người khác.
Con chó còn tốt hơn hệ thống này.
Nhưng nếu hoàn hảo thì cũng không có ý nghĩa gì, nàng vẫn quyết định chọn Tạ Tam
"Tôi chọn Tạ Loan."
Hệ thống
"Tại sao cô chọn Tạ Loan?"
Ninh Xu suy nghĩ một chút rồi nói “Vẻ ngoài phù hợp với sở thích của tôi.”
Mặc dù nàng vẫn chưa chính thức gặp mặt Tạ Dữ và Tạ Kỳ, nhưng ai lại không yêu thích thiếu niên mặc quần áo tươi sáng?
Hệ thống "Chỉ vì ngoại hình thôi sao?"
Ninh Xu "Ngươi còn muốn nghe lý do gì nữa?"
Hệ thống có chút thất vọng
"Thật ra tôi thấy nam nhân trưởng thành rất tốt."
Hệ thống chó má vậy mà cũng cô đơn nha, Ninh Thư suy nghĩ một chút rồi đưa thêm một lý do khác "Chinh phục thiếu niên kiêu căng như ngựa hoang cũng rất kích thích."
Hệ thống "?"
Chờ đã, vừa rồi có phải có một chiếc xe chạy nhanh qua mặt nó?
Hệ thống vội vàng tỉnh táo lại, nó nghĩ chắc mình bị ký chủ trước ảnh hưởng nên mới nhạy cảm như vậy.
Nó nói "Được rồi, vì cô đã đưa ra quyết định, nên tôi sẽ mở mạch truyện chính của quá trình công lược Tạ Tam cho cô."
"Đinh, bắt đầu mạch truyện chính Thiếu gia kiêu ngạo phải lòng tôi Mức độ hoàn thành 0 ."
Nghe đến cái tên truyện, Ninh Xu suýt chút nữa đã lảo đảo muốn té.
Hệ thống “Thế nào, cái tên có độ khái quát cao mà không mất khí thế đúng không?” Nếu hệ thống có thể hóa thành thực thể, chắc bây giờ nó đang ngẩng đầu ưỡn ngực tự hào nói “Tôi đặt đó "
Ninh Xu "Đặt rất hay, lần sau đừng đặt nữa."
Hệ thống "…"
Gần đi đến sương phòng, nàng đột nhiên nghe thấy tiếng đấm đá cách đó không xa truyền lại.
Ninh Xu nhíu mày, đi xuyên qua hành lang thì thấy bốn năm gã sai vặt đang vây quanh đánh một người, người đó cũng mặc quần áo của người sai vặt, hắn ôm đầu, bảo vệ bộ phận quan trọng, dù bị đánh cũng không phát ra tiếng nào.
Mấy tên sai vặt vừa đánh vừa mắng "Tên tiểu tử nhà ngươi, tiền tiêu vặt tháng trước không phải đã phát rồi sao? Sao còn chưa giao ra?"
"Lần trước ta nói ngươi mà không giao tiền thì ngươi sẽ bị gì hả?"
Ninh Xu ấn ấn trán.
Trên đường quay về nàng đã chọc vào yêu ma quỷ quái gì đi đến Tây Thiên thỉnh kinh hay sao mà gặp hết chuyện này đến chuyện khác thế này?
Ngọc Bình thì thầm với Ninh Xu "Đi thôi, đây là chuyện của mấy tên sai vặt ở ngoại viện, người đứng đầu là đường đệ họ hàng xa của Lương di nương, hắn nghiện cờ bạc, thường xuyên bắt nạt những người hầu khác, chúng ta không cần để ý."
Ninh Xu nói với Ngọc Bình “Ngươi không muốn thì đứng ở đây, đừng ra ngoài.” Rồi nàng mặc kệ Ngọc Bình, tự mình bước về phía trước, cao giọng nói “Dừng tay.”
Động tác đánh người của mấy tên sai vặt dừng lại, tên cầm đầu cao lớn khỏe mạnh nhìn chằm chằm Ninh Xu "Ngươi là ai?"