Trình Khâm ngừng hôn, lần nữa quan sát nữ nhân nằm bên dưới đây với từng cơn run nhẹ. Rồi ánh mắt ngài dừng lại ở nơi nhô cao nhất, đầy đặn lẫn mềm mại, đưa tay lên bao bọc lấy lại nhận ra nó rất gọn ở trong lòng bàn tay mình, ngài xoa nắn nhẹ nhàng như thể sợ cặp đôi trắng trẻo mới lớn này sẽ vỡ ra.
Trên đỉnh trắng nõn có nụ hoa e lệ rụt rè chưa hé mở, cứ hễ dùng đầu ngón tay chạm vào thì Trình Khâm cảm nhận rõ cơn run rẩy của Tô Khiết. Thất vương gia rất muốn biết vị ngọt của hoa thế nào nên chẳng chần chừ cúi xuống thưởng thức. Cứ như ong hút mật, vị ngon và ngọt, ong cứ hút mãi. Môi dừng, ngài thấy nụ hoa thấm ướt từ từ chuyển sang đỏ hồng hệt đang nở rộ trong mưa gió, nhìn thật đẹp!
- Khâm... Khâm...
Trình Khâm lại nghe Tô Khiết gọi mình bằng hơi thở hổn hển, hàng mi khép mơ màng, thân thể trắng ngần của người thiếu nữ chuyển sang hồng ửng và lấm tấm mồ hôi hoà cùng bụi mưa bên ngoài. Là vì một cánh cửa sổ vô ý bật tung, gió bên ngoài thổi lùa mang theo hơi nước bay thẳng vào phủ ụp lên hai thân thể đang chìm đắm trong hoan ái ở đằng sau tấm bình phong.
Lạnh mà cũng thật nóng hổi, run rẩy mà cũng thật dữ dội, ướt át mà cũng rất ấm áp, bao nhiêu cỗ cảm xúc mãnh liệt tràn đến hoàn toàn nhấn chìm Tô Khiết. Nàng nghe nhịp thở mình gấp gáp, cổ họng như thiếu nước nên thấy khô ran, cả người nóng hừng hực hệt ở trong lửa. Nàng ngoẹo đầu, khẽ mở mắt nhìn xuống chỉ thấy mái đầu của một người nam nhân chôn vùi nơi ngực mình, tan loãng.
Trình Khâm, ngài luôn mang đến cho Tô Khiết niềm hạnh phúc lớn lao nhất vào những khi Bắc Đại trở trời, buông những trận mưa rả rích dai dẳng, lạnh lẽo...
*****
Tám năm trước vào lúc đầu xuân của Bắc Đại, mọi chuyện bắt đầu ở thành Nghê Hoàng - chủ quản bấy giờ chính là thất vương gia Trình Khâm, Viễn Phù Vương. Vị vương gia uy quyền thâm trầm bậc nhất Bắc Đại này nổi tiếng tuổi trẻ tài cao, anh dũng xuất chúng. Ngài chủ quản thành đã ba năm, đối với dân chúng trong thành cũng rất chăm lo nên cuộc sống bách tính tại đây khá an nhàn, sung túc.
Trình Khâm có một thú vui, đó là mỗi buổi sáng lại vận áo khoác lông như giả làm công tử, đi dạo ở trong thành, chủ yếu cũng muốn xem thử dân chúng sống thế nào. Dân trong thành kính trọng vương gia, biết tiếng thơm của ngài tuy nhiên ít người được thấy qua dung mạo của người được gọi là khôi ngô anh tuấn ấy.
Hôm đó, Trình Khâm chẳng hiểu vì sao lại đi vào phiên chợ, dù cho lão Độ quản gia theo hầu ngài từ rất lâu, khuyên rằng ở nơi đó hôi hám, nhếch nhác không hợp với người mang thân cao quý như ngài, thế nhưng vương gia vẫn muốn đi xem thử. Được một chốc, Trình Khâm lại nghe lão Độ bảo thế này:
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ======
Những cuốn Truyện Ngôn Tình về mọi lĩnh vực từ kinh tế, văn hóa, chính trị cho đến những cuốn tiểu thuyết phiêu lưu, tâm lý tình cảm, các cuốn Truyện Ngôn Tình tạo động lực hay quyển tự sự về cuộc đời có thực của một nhân vật có sự ảnh hưởng đến chúng ta. Đọc truyện cùng HaHa Truyện