Chương 11
chị gái ...
ưm ...” Kết quả là nói mới được phân nửa, bởi vì động tác trên tay của Lăng Thanh Viễn, cô không tự chủ được mà rên rỉ ra tiếng.
Tay cậu em trai nắm lấy bầu ngực của cô, từ từ dùng sức từ trước ra sau, từ trái sang phải, nhào nặn theo vòng tròn.
Sức tay vừa vặn, thiếu một chút cũng không đủ hưng phấn, nhiều chút nữa thì thô lỗ, nhưng nó lại chính xác đến mức khiến người ta không thể tiến cũng không thể lui.
Ưm…… Thật, thật thoải mái ...
Cô xấu hổ khi có ý nghĩ này xuất hiện.
Và cô cảm nhận rõ ràng rằng có một cái gì đó nóng bỏng phía sau đang áp vào khe mông cô.
“Bây giờ tôi vẫn còn ‘nhỏ’ sao?” Môi của Lăng Thanh Viễn chạm vào vành tai của cô, ghé vào tai cô thì thầm, “Sao chị biết ...
‘nhỏ’ hay không ‘nhỏ’?” Cả tai của Lăng Tư Nam như muốn bốc hỏa, cảm giác truyền đến từ trên ngực khiến cô cứ thèm muốn cô đã xem một số bộ phim khiêu dâm, và đã từng thử thủ dâm, nhưng cảm giác lên xuống nhào nặn trên bầu ngực do tự mình di chuyển và được làm bởi một người đàn ông, đặc biệt còn là em trai ruột của cô, cảm giác hoàn toàn khác nhau “Cậu im đinan" Ban đầu còn là một đứa em trai như chú cún nhỏ ôm theo xe đồ chơi rượt đuổi theo sau lưng cô, nhưng trong đêm gặp mặt đầu tiên của mười năm sau, lại nằm trên cùng một chiếc giường và nắm lấy vú mà trêu chọc cô ...
Chỉ đơn giản là sụp đổ.
Lăng Thanh Viễn hiên ngang mà chơi đùa với chị gái trong vòng tay, ánh mắt dần sâu hút.
Hắn luôn dành tình cảm cho chị gái.
Cô vốn là người hắn tin tưởng ỷ lại nhất trong gia đình này.
Còn hôm nay của mười năm sau, liệu tình cảm của hắn dành cho chị gái có phải đã thay đổi bản chất hay không hắn không muốn suy nghĩ sâu xa, chỉ biết rằng khi nhìn thấy cô, hắn đã kìm nén một ngọn lửa không tên trong lòng.
Muốn nổi giận, muốn chiến tranh lạnh, muốn ...
hủy hoại cô.
Khiến cô khóc và giải thích lý do tại sao lúc đầu lại lừa dối mình, một đi là mười năm trôi qua.
Vì thế…… Tất cả những điều này đã được hắn lên kế hoạch từ lâụ Lăng Tư Nam mím chặt môi để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ, cơ thể vẫn đang cố gắng kháng cự lại, muốn thoát ra khỏi sự trêu đùa của người em trai.
Cô dường như vẫn còn nghe thấy tiếng của mẹ đang ở bên ngoài, và vẫn chưa quay về phòng, cho nên cô tất nhiên là chẳng thể nào có thể chạy trốn ngay lúc này “Lăng Thanh Viễn, đừng động ….” Cô bắt đầu kéo ngón tay của em trai ra, muốn ngỡ tay của hắn ra khỏi ngực của cô.
Cô thật bất cẩn, em trai cô cũng đã 16 tuổi rồi, với độ tuổi này mà nam nữ lại nằm trên cùng một giường, thì sẽ có hậu quả như thế nào, cho dù có là chị em ruột cũng khó mà tránh được.
Hai mắt Lăng Thanh Viễn tối sầm lại, hắn vốn dĩ cao hơn chị gái hắn, vừa rồi vì để che giấu mối quan hệ, cả người hắn như một tấm lưới lớn mà quấn lấy cô ở trước ngực, bây giờ chỉ cần cúi đầu là ngay lập tức đụng đến chóp tai của chị gái hắn.
Tai của chị gái hắn rất nhỏ, vừa mỏng vừa mát.
Thật ra ngày từ đầu, hắn không thật sự muốn làm gì cả.
Đơn thuần là do bàn tay đặt sai chỗ, đơn thuần chỉ là suy nghĩ