⬅ Trước Tiếp ➡

hạ thể của cô, nhanh chóng ấn xuống hai cái, dịch thể của cô thấm qua lớp vải ướt đầu ngón tay của hắn.
“Không có?
Vậy….đây là cái gì?” Hắn đưa ngón tay lên đầu mũi và ngửi, gương mặt hắn vô sỉ nói, “Tanh thật.” Gương mặt Lăng Tư Nam như bùng nổ ra đủ thứ màu sắc, cô đột ngột đẩy Lăng Thanh Viễn ra, trừng mắt “Lăng Thanh Viễn Cậu còn dám biến thái như vậy sao?
” Từ xa đột nhiên vang lên tiếng mẹ Lăng “ ai còn chưa ngủ vậy?” Trái tim của Lăng Tư Nam như bị treo lên 800 mét, nó như ngừng đập, như bị bóp chết.
"Là con đó, mẹ." Lăng Thanh Viễn cất giọng nói với ra bên ngoài "Vừa rồi trong phòng có con muỗi cắn con, nên con bực mình..." Nói xong, hắn quay đầu lại, nhìn nét mặt hoảng hốt lo sợ của Lăng Tư Nam, khẽ cười phì một tiếng.
Ách, cũng chỉ có chí khí vậy.
"Muỗi à?
Có cần mẹ lấy cho con hương muỗi không?" "Dạ..." Lăng Thanh Viễn há miệng định nói vâng, người chị gái có tật giật mình kia liều mạng lắc đầu ra hiệu trước mặt hắn.
Hắn cố ý kéo dài âm cuối "Dạ...
con đập chết nó rồi mẹ." Vừa nói, tay của Lăng Thanh Viễn vỗ bốp một cái trên mông Lăng Tư Nam.
Chọc cho Lăng Tư Nam trừng mắt nhìn hắn, mà vẻ mắt của hắn lại vẫn ung dung như thực sự vừa đập một con muỗi vậy.
"Thế...
có cần mẹ giúp gì thì cứ gọi mẹ nhé." "Không sao đâu, mẹ ngủ đi ạ." Cuộc đối thoại kết thúc, không gian khôi phục vẻ yên tĩnh tới nỗi như nghe được cả tiếng kim rơi.
Chỉ còn tiếng hô hấp của hai người đan xen vào nhaụ Lăng Tư Nam nhếch môi, ngẫm nghĩ một lúc rồi lại nói "Cảm ơn." Cảm ơn xong, cô muốn vén chăn lên, lại bị Lăng Thanh Viễn giữ chặt.
"Đi đâu?" "...
Về phòng ngủ." Lăng Tư Nam nhìn gương mặt ung dung của em trai, trong lòng bắt đầu hoảng hốt.
Có người chị nào bị em trai "làm như vậy" rồi còn có thể tiếp tục ngủ trên cùng một cái giường với hắn chứ.
"Về phòng không lạnh à?" "Không lạnh." "Vừa rồi tôi giúp chị mà chỉ tính như vậy thôi à?" "Tôi nói "cảm ơn" rồi." "Ồ." Lăng Thanh Viễn buông cô ra "Có khí thế đấy, chị đi đi." ...
Hả?
Đột nhiên được đại xá làm Lăng Tư Nam nghi ngờ mình có khuynh hướng thích bị ngược.
Nhưng tư thế vừa rồi của Lăng Thanh Viễn không giống dễ dàng buông tha cho cô.
"Đi nhanh chút, tôi muốn kêu rồi." Lăng Thanh Viễn uể oải nằm trên giường, lông mi giống như cánh quạt phe phẩy, ánh mắt chần chờ nhìn chằm chằm vào người chị đang chuẩn bị thoát thân.
"Kêụ..
cái gì?" Lúc này Lăng Tư Nam đã tránh khỏi cơ thể của hắn, chuẩn bị bò đi qua, bởi vì lời của hắn lại khiến cho cô có dự cảm không tốt mà ngừng động tác lại.
Lăng Thanh Viễn nghiêng đầu, tóc ngắn lộn xộn xõa trên gối đầu "Tôi nghĩ đã...
kêu to...
"đêm khuya chị đánh lén con"....
thế nào?" Con ngươi Lăng Tư Nam mở to, không dám tin mà nhìn hắn "Cậu ăn cướp rồi còn la làng à?" Nếu như Lăng Thanh Viễn thực sự hô như vậy, hai vợ chồng nhà họ Lăng sẽ không chần chờ gì mà xé cô thành từng mảnh nhỏ, sau đó không buồn cho vào bao mà cứ vậy ném xa tới tám trăm dặm.
"Hết cách rồi, ai bảo tôi nhân phẩm tốt, học hành giỏi giang được yêu chiều chứ." Lăng Tư Nam nói một cách tự giễu, lại phát hiện vẻ mặt Lăng Tư Nam có một tia ảm đạm, tiếp tục nói "Nửa


⬅ Trước Tiếp ➡