Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Đến thế hệ này của họ, cả nhà họ Ôn chỉ có hai đứa trẻ, quý giá muốn chết. Do được bao bọc quá mức nên một đứa thì suýt nữa thì chết vì đàn ông, còn một đứa thì bị bạn bè dạy hư, gần như mất mạng. Làm người lớn nhà họ Ôn rầu thúi ruột, sao cả một đám mà chẳng có ai bớt lo vậy chứ?
"Khi nào thì trở về vậy cha? Trở về con cũng có thể dưỡng bệnh mà!" Ôn Tưởng làm nũng hỏi. Giọng nói kia rất xứng với bộ dạng làm nũng này của cô, may là người đối diện là cha ruột của cô, nếu không thì chắc không người đàn ông nào có thể chịu được.
Vẻ mặt cha Ôn hơi chần chờ. "Bé Tưởng à, Nghiêm Văn Khâm đã chết rồi."
Sau khi Ôn Tưởng tỉnh lại, ông không còn nghe thấy tên Nghiêm Văn Khâm từ miệng cô nữa, cha Ôn biết là cô đã bị thương tận sâu trong tim, không muốn nhắc tới người đàn ông này, nhưng mà ông vẫn muốn nói cho cô biết chuyện này.
Ôn Tưởng ngơ ngẩn, rất lâu sau mới hồi phục lại, cô cúi đầu, nước mắt rơi tí tách. "Con không yêu anh ta, dù sao thì.. trước nay anh ta cũng chưa từng yêu con. Tên ngốc kia, cảm giác bị cắm sừng, cảm giác vui sướng khi được làm cha, anh ta đều đã được có, vậy thì chết cũng xứng đáng."
Cha Ôn đang định sờ đầu cô thì nhìn thấy da đầu đã được chăm sóc và mái tóc ngắn yếu ớt của cô, chỉ đành chuyển xuống vỗ vai cô.
"Kiểu tóc này của con rất đẹp, bà nội rất thích, còn nói sau khi da đầu của con phục hồi trở về, bà nhất định sẽ phải sờ cho đã tay." Cha Ôn lảng sang chuyện khác, không muốn cô tiếp tục nghĩ về Nghiêm Văn Khâm nữa.
Ôn Tưởng duỗi tay sờ phần da đầu không bị hư tổn, mái tóc ngắn ngắn, ngón tay sờ vào vừa mềm lại vừa ngứa. "Nếu bà thích thì từ giờ con sẽ để kiểu tóc này đi! Mọi người đều khen là rất đẹp."
Vẻ mặt cha Ôn đầy đau khổ. "Con gái vẫn nên nuôi tóc dài thì đẹp hơn."
"Không nuôi, cứ coi con như là con trai đi, nếu không nhà họ Ôn sẽ phải sụp đổ mất thôi. Một người có tương lai cũng không có, về sau ai sẽ tiếp quản vị trí của ba chứ! Nhìn bộ dạng vô dụng của Ôn Thậm Nho, nhà họ Ôn sẽ vỡ nợ trong tay anh ấy mất."
"Thằng bé còn nhỏ, sẽ trưởng thành thôi."
"Anh ấy đã 26 rồi còn nhỏ sao? Ba đúng là rất thích nói đùa nha."
=========================
Ôn Tưởng phải tĩnh dưỡng ở nước ngoài nửa năm mới có thể xuống giường, cô gấp không kịp chờ nổi mà muốn về nước. Cô nhớ người nhà, nhớ sinh hoạt ở trong nước, nhớ bạn bè, nhớ.. Nghiêm Văn Khâm đã chết, người này chỉ có thể gặp lại trong hồi ức. Bản dịch được thực hiện bở Byredo _Sắc - Cấm Thành. Mọi người có thể vào fanpage để đọc được nhiều truyện cũng như
Cánh tay đang thu dọn hành lí của Ôn Tưởng chợt dừng lại.
"Bé Tưởng à, con đã thu dọn xong chưa?" Cha Ôn ló đầu ra hỏi. "Tài xế tới rồi."
"Dạ, con ra ngay đây." Cô trả lời, đã nói là không được nhớ anh ta, vậy mà bây giờ lại nghĩ tới đúng là quá đáng khinh, con gái phải biết tự trọng chút chứ.