⬅ Trước Tiếp ➡
Cha Ôn ở bên ngoài nghe điện thoại, vẻ mặt kì quái mà đi vào trong. "Anh họ con nói là muốn tới sân bay để đón chúng ta về."
"Ai cơ ạ?"
"Ôn Thậm Nho."
"Không phải anh ấy đang bị thương nặng sao? Còn có thể bò dậy được ạ?" Ôn Tưởng kinh ngạc.
"Đàn ông khỏe mạnh hơn một chút, tĩnh dưỡng vài tháng là có thể tung tăng nhảy nhót được rồi." Cũng vì thời gian hai anh em xảy ra chuyện không khác nhau là bao, cho nên cha Ôn không cho cha mẹ tới đây thăm Ôn Tưởng, bảo họ ở lại trong nước trông nom Ôn Thậm Nho. Anh trai chị dâu ông đều ở tỉnh khác, không tiện đi lại nhiều, người có thể chăm sóc anh chỉ có thể là hai ông bà thôi.
"Anh ấy tới đón chúng ta làm gì?"
"Nói là muốn tới nhìn con." Vẻ mặt cha Ôn đầy nghi ngờ.
"Có phải là tới cười nhạo con không? Không muốn đâu, cha bảo anh ấy biến đi." Hai anh em này đúng thật là ngứa mắt nhau tới cực điểm, luôn dùng suy nghĩ xấu xa nhất để suy đoán đối phương.
"Anh em là phải yêu thương lẫn nhau." Cha Ôn sờ sờ da đầu đã phục hồi của cô, tóc phía trên vẫn ngắn ngủi chọc vào tay.
"Có con khỉ." Ôn Tưởng đội mũ, cha Ôn kéo vali hành lí, hai người rời khỏi viện điều dưỡng.
Khi xuống máy bay là buổi sáng sớm. Thật ra thân thể Ôn Tưởng đã hoàn toàn bình phục, nhưng mà cha Ôn không muốn cô mệt nhọc nên đã buộc cô phải ngồi xe lăn.
Cô đeo kính râm, khuôn mặt xinh xắn tái nhợt, kính râm chiếm một nửa khuôn mặt, hơn nữa phía sau cô còn là cha Ôn với diện mạo tuấn tú, thân hình cao lớn, theo sau là một dàn trợ lí, đoàn người đông đúc, cực kì thu hút sự chú ý.
Từ xa xa, cha Ôn đã có thể nhìn thấy Ôn Thậm Nho như trở thành một người khác, so với quần áo, khí chất phong lưu chơi bời lúc trước thì bây giờ càng có vẻ trưởng thành đứng đắn hơn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh thấy bọn họ xuất hiện, khuôn mặt điển trai tới mức phạm quy bỗng hiện lên vẻ phức tạp. "Chú, bé Tưởng." Anh chào hỏi cha Ôn trước rồi sau đó ngồi xuống, nhìn Ôn Tưởng đang đeo kính râm to bản.
"Cút ngay! Có phải anh định chê cười em không? Không có cửa đâu! Đi, đi mau đi, không để ý tới tên thần kinh này." Bàn tay nhỏ nhắn tái nhợt của Ôn Tưởng đẩy anh ra, giọng nói trầm thấp hơi khàn khàn, rõ ràng là giọng điệu tức giận mắng mỏ, lại bị cô nói như thể đang hờn dỗi làm nũng.
"Giọng của em.." Ôn Thậm Nho không tức giận vì sự bài xích của cô, ngược lại, khi nghe được giọng của cô thì cảm thấy kinh ngạc.
"Thanh quản bị kích thích nghiêm trọng, không thể khôi phục được." Cha Ôn giải thích. "Thân thể của cháu đã tốt hơn chưa? Khôi phục rồi hả? Sao cứ nhất quyết đòi qua đây đón người chứ, về đến nhà là có thể gặp được rồi mà."
Ôn Thậm Nho nhìn mũ trên đầu Ôn Tưởng, một lát sau mới trả lời lại. "Thân thể của cháu đã tốt hơn rồi ạ, lúc ấy bác sĩ nói, chỉ cần có thể tỉnh lại thì tất cả chuyện khác đều không phải là vấn đề lớn."

⬅ Trước Tiếp ➡