Bẫy Mật
Chương 161
⬅ Trước Tiếp ➡
"Nhưng mà cái gì, em không nhớ anh sao? Có thể ôm anh mỗi ngày không vui sao?" Bùi Ngọc vừa hỏi vừa kéo cô lên cao triều lần hai.
"Vui.. rất vui.. em còn muốn sinh bé cưng nữa." Hai chân Mạc Tiệp quấn lấy hông anh, nghênh đón tinh dịch anh bắn vào.
"Đến giờ con gái của anh vẫn còn coi anh là anh trai " Bùi Ngọc lộ vẻ mặt không vui.
"Phải từ từ mà, tụi nó vẫn còn nhỏ. Ba bỗng thay đổi chắc chắn không thể tiếp nhận ngay được. Ba mẹ em cũng vậy thôi." Mạc Tiệp khó xử nói.
"Vậy chừng nào em dẫn anh đi gặp người lớn?" Tuy Bùi Ngọc hiểu lý lẽ này, nhưng vẫn phiền muộn như cũ.
"Ba mẹ em rất truyền thống, bây giờ ngay cả công việc anh cũng không có, bọn họ chắc chắn có ấn tượng không tốt với anh, nghĩ rằng anh là loại con nhà giàu chơi bời lêu lổng không đáng tin đó nên phải qua một thời gian ngắn nữa." Mạc Tiệp do dự nhíu mày nói, "Hơn nữa ba mẹ em rất hài lòng với Tư Thành, hiện tại nói cho bọn họ biết những chuyện này em sợ.. tim ba em không tốt lắm, không thể chịu kích thích."
Đều tại em, khiến cho quan hệ phức tạp như vậy, kết quả ngày nào cũng như đang yêu đương vụng trộm vậy." Bùi Ngọc ấm ức nói.
"Vì lúc trước em không biết anh sẽ trở về mà. Em cho rằng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa." Mạc Tiệp kéo khóe miệng anh hướng lên trên, "Được rồi được rồi, những việc này cứ từ từ nhé, em sẽ thử tìm cơ hội nói."
"Vậy chúng ta đi đăng ký trước được không?" Bùi Ngọc quấn quýt hôn cô, "Ngày mai đi nhé."
"Em còn chưa kịp ly hôn.." Mạc Tiệp thẹn thùng.
".." Vẻ mặt Bùi Ngọc lại buồn bực u ám.
"À đúng rồi." Bùi Ngọc bỗng giống như nhớ tới cái gì đó bèn đứng dậy xuống giường, tìm kiếm trong vali hành lý một lúc, sau đó cầm một cái hộp nhỏ vào lại trong chăn cô, "Đây là cái nhẫn trước kia anh tích cóp tiền mua cho em. Anh nhớ là hơn mười ba vạn thôi, không đắt lắm, thế nhưng là tất cả những gì tích cóp của anh khi ấy, là thứ tốt nhất lúc ấy anh có thể mua được. Những năm qua anh vẫn luôn mang theo, vốn cho rằng không có cơ hội sử dụng nó. Hiện tại tặng em, coi như làm kỷ niệm, về sau anh mua cho em cái thích hợp hơn."
Lúc đó anh lấy tiền ở đâu ra?" Mạc Tiệp nhận lấy mở ra nhìn, là nhẫn kim cương Adonis Rose của De Beers được khảm nạm cầu kỳ sáng lấp lánh, "Oa, đẹp quá."
"Vào lúc đó Blockchain đang hot, nhân cơ hội đó anh cũng kiếm được không ít tiền nhưng bởi vì muốn gây dựng sự nghiệp nên hầu như xài hết toàn bộ." Bùi Ngọc xấu hổ nói rồi vội nói sang chuyện khác, "Anh rất thích series chuyện cũ của chiếc nhẫn này, tình yêu Aphrodite dành cho Adonis."
Công nghệ liên quan tới Bitcoin.
Mạc Tiệp cũng không hỏi tới cùng, chỉ nói là "Anh đeo giúp em đi."
Búi Ngọc cầm tay cô lồng nhẫn cưới vào "Nhỏ nhắn vừa vặn này."
"Ừ, như vậy coi như em đã gả cho anh rồi đó." Mạc Tiệp nhìn anh cười dịu dàng.
"Cái gì vậy, sao giống trò chơi gia đình thế, anh đã hai mươi hai tuổi rồi mà em còn dỗ anh như dỗ trẻ con vậy." Tuy rằng Bùi Ngọc oán trách như vậy nhưng trong lòng anh vẫn rất vui, cuối cùng cảnh tượng anh chờ mong từ khi mười sáu tuổi cũng thành hiện thực rồi.
Phiên ngoại 2

⬅ Trước Tiếp ➡