⬅ Trước Tiếp ➡
Cậu ta đầy vẻ tức giận, nhưng khi ánh mắt chạm đến Ôn Chước, khuôn mặt cậu thoáng khựng lại, những lời lẽ tức giận cũng ngưng bặt.
Rất nhanh, bạn bè của cậu ta chạy đến hỏi thăm xem cậu có bị thương không và máy quay có hỏng không.
Tất Đồng cũng nhanh chóng chạy tới, cùng với Trình Lộ Lộ và các bạn khác, ngay lập tức vây quanh Ôn Chước và cậu nam sinh kia.
Đầu gối của Ôn Chước bị thương, máu rỉ ra, nổi bật trên làn da trắng trẻo của cô.
Mặc dù mới chuyển đến lớp 17 không lâu, lại ít giao tiếp với các bạn, nhưng nhờ vẻ ngoài xinh xắn, tính cách trầm lặng và ngoan ngoãn, cô nhận được sự giúp đỡ từ nhiều người.
Mọi người lập tức vây quanh cô, hỏi thăm tình hình chấn thương.
Thế nhưng, Ôn Chước lại rất sợ hãi trước tình huống này.
Cô bị bao vây trong vòng tròn đông đúc, cảm giác sợ hãi và lo lắng trỗi dậy mãnh liệt. Cô nắm chặt hai tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc, không trả lời bất kỳ câu hỏi nào.
Cơn đau ở vết thương ngày càng dữ dội, khiến nước mắt cô tuôn rơi.
Triệu chứng bệnh bắt đầu xuất hiện, nhịp tim cô tăng nhanh, hơi thở dồn dập, tay khẽ run, cô chỉ muốn thoát ra khỏi nơi này.
Đúng lúc đó, đám đông bị đẩy ra, một khoảng trống mở ra, và Giang Gia Ngôn từ bên ngoài bước vào.
Giang Gia Ngôn cúi đầu, ánh mắt vô tình chạm phải Ôn Chước đang ngồi dưới đất. Vết thương trên chân cô rất rõ ràng, sắc mặt đỏ bừng, khóe mắt vẫn còn đọng lại vài giọt nước mắt lấp lánh.
“Mọi người giải tán đi.” Giang Gia Ngôn phất tay, giọng trầm thấp “Đừng vây kín lại nữa, ai đang làm gì thì làm đi.”
Đám đông nhanh chóng tản ra, không gian xung quanh ngay lập tức trở nên thông thoáng hơn. Áp lực bị bao quanh bởi ánh mắt của nhiều người cũng nhờ đó mà giảm đi đáng kể.
Giang Gia Ngôn ngồi xổm xuống cạnh Ôn Chước.
Ôn Chước ngước mắt nhìn lên, đôi đồng tử đen láy sáng rực như ngọc, nước mắt còn lấp lánh khiến cô trông càng yếu ớt hơn.
Giang Gia Ngôn tỏa ra hơi nóng, rõ ràng là do vừa vận động mạnh. Tóc cậu được vuốt ngược qua loa, mồ hôi trên trán đã được lau khô, nhưng sắc mặt vẫn còn mang chút ửng đỏ, như vừa được hơi nước phả qua.
Ánh mắt Giang Gia Ngôn lướt qua vết thương trên chân Ôn Chước, bỗng nhiên đưa tay lấy chiếc bình nước cô đeo bên người, hỏi “Trong này là nước lạnh à?”
Ôn Chước lắc đầu “Nước nóng.”
Giang Gia Ngôn quay đầu nói với Tất Đồng “Đi lấy hai chai nước khoáng đến đây.”
Tất Đồng đáp lời rồi chạy đi.
Trình Lộ Lộ ngồi xuống bên cạnh, đề nghị “Vẫn nên đưa cô ấy đến phòng y tế đi.”
Giang Gia Ngôn lắc đầu “Chờ chút đã. Để cô ấy ngồi nghỉ, nếu đau quá có thể bị gãy xương, không thể tùy tiện di chuyển.”
Nghe vậy, Ôn Chước cảm thấy lo sợ vì vết thương của cô quả thật rất đau, có khả năng đã ảnh hưởng đến xương.
Nghĩ tới đây, nước mắt cô không kìm được lại rơi xuống.
Giang Gia Ngôn liếc nhìn cô một cái, như suy nghĩ gì đó rồi đột nhiên hỏi “Trước đây cậu học ở đâu? Cũng ở Tùng Thị à?”
Câu hỏi của cậu rất bình thường, như thể chỉ là nói chuyện phiếm.
Ôn Chước không hiểu tại sao cậu lại hỏi vậy, nhưng vẫn trả lời “Ở Nhị Cao Hoài Thành.”
“Hoài Thành à…” Giang Gia Ngôn suy nghĩ một chút rồi nói “Tôi biết chỗ đó, Hoài Thành gần biển, hải sản ở đó rất ngon.”
Ôn Chước gật đầụ Hải sản đúng là thứ nổi tiếng ở Hoài Thành, mỗi năm dịp lễ đều thu hút một lượng lớn du khách tới thăm.
“Người bản địa đi ăn hải sản, có rẻ hơn chút nào không?” Giang Gia Ngôn hỏi tiếp.
“Không.” Ôn Chước định nói người bản địa và người ngoại tỉnh cũng không khác biệt lắm, nhưng nghĩ một chút lại nói “Tôi biết vài quán hải sản, nếu tôi đi ăn thì có rẻ hơn.”
“Thật à? Vậy tốt quá.” Giang Gia Ngôn cười nhạt, như buột miệng nói “Vậy lần nào tôi tới Hoài Thành thì đi với cậu, chắc sẽ được ăn hải sản giá rẻ.”
⬅ Trước Tiếp ➡