Tiết học diễn ra được một nửa, vài người lần lượt quay lại. Ôn Chước cúi đầu, không dám nhìn họ.
Cô sợ rằng giáo viên không xử lý tốt chuyện này, khiến những người kia sau này sẽ càng bắt nạt cô nhiều hơn.
Cũng sợ vì chuyện này mà cô phải chuyển lớp, trong khi cô biết chuyển lớp ở cấp ba là chuyện không dễ dàng. Hơn nữa, ba mẹ cô vừa mới đến thành phố Tùng, không có nhiều quen biết ở đây. Nếu xảy ra chuyện, họ sẽ lại phải lo nghĩ vì cô.
Dĩ nhiên, điều khiến cô sợ nhất vẫn là việc Giang Gia Ngôn, chàng trai cao lớn đó, có thể nổi giận và đánh cô. Nhìn dáng người anh ấy, trông có vẻ rất khỏe mạnh…
Ôn Chước cúi đầu, tay liên tục gấp mép sách, trong lòng dâng lên cảm giác lo âu, đến cả hô hấp cũng có phần gấp gáp. Cô cố gắng trấn tĩnh lại.
Bỗng nhiên, có thứ gì đó được đặt lên bàn cô. Ôn Chước giật mình, ngẩng đầu lên thì thấy Giang Gia Ngôn đứng ngay trước mặt.
Cảm giác sợ hãi ập đến, cô lùi ra sau, ánh mắt chăm chú nhìn cậụ
Đôi mắt ấy giống như đôi mắt chú nai nhỏ bị hoảng sợ, trong ánh nhìn đen láy phản chiếu ánh sáng ngoài cửa sổ, trông vô cùng đáng thương như vừa bị bắt nạt.
Giang Gia Ngôn mỉm cười với cô, giọng nói lại có chút dịu dàng
“Buổi trưa tụi tôi tìm cậu là để thu tiền quỹ lớp chứ không phải tiền bảo kê đâụ Chỉ đùa chút thôi, cậu đừng để bụng, cũng đừng giận nhé.”
Cậu cười rất đẹp, hàng lông mày giãn ra, mang theo sự tươi trẻ đúng chất tuổi học trò.
“Cái này tặng cậu, xem như lời xin lỗi.” Cậu đẩy thứ trong tay mình về phía trước và nói.
Toàn bộ sự căng thẳng trong lòng Ôn Chước tan biến dưới nụ cười ấy. Cô cúi đầu nhìn, thấy trên bàn là một chai sữa ngọt mà Giang Gia Ngôn để lại.
Tối hôm đó, chai sữa ngọt ấy không được Ôn Chước uống mà được cô cẩn thận cất vào cặp sách mang về nhà.
Trong bữa tối, cô lấy nó ra, đặt trên bàn ăn. Lâm Hân nhìn thấy liền nói
“Chước Chước, không được uống đồ uống khi ăn cơm.”
Ôn Tông Nguyên nói
“Con bé mua thì để nó uống đi.”
Ôn Chước như chỉ đợi câu nói này, liền lên tiếng
“Đây không phải con mua, là bạn học tặng.”
Cặp vợ chồng đồng thời dừng động tác, quay sang nhìn Ôn Chước, vẻ mặt đầy vui mừng
“Chước Chước ở lớp mới đã kết bạn rồi à?”
Ôn Chước đã chuyển lớp vài lần, mỗi lần đều cần thời gian để thích nghi. Không phải người khác không muốn tiếp cận cô, mà là cô không muốn mở lòng. Dù là thiện chí hay ác ý, cô đều né tránh.
Lần này chuyển lớp chưa đầy hai ngày, cô đã mang về chai sữa do bạn học tặng.
Cô chỉ nói
“Dù sao cũng là người ta tặng.”
Cô không biết liệu có nên xem Giang Gia Ngôn là bạn hay không. Chỉ là từ sau chai sữa ngọt ấy, cậu không nói chuyện với cô nữa.
Hai bạn ngồi phía trước cô sau một tuần cô mới biết tên họ.
Nam là Phí Dương, nữ là Phạm Ỷ Vân.
Dường như hai người cũng không quen biết nhau lắm. Dù ngồi cùng bàn một tuần, họ cũng chẳng nói chuyện gì nhiều, khiến góc ngồi của Ôn Chước trở nên vô cùng yên tĩnh.
Ở phía bên kia của Giang Gia Ngôn thì ngược lại, lúc nào cũng ồn ào.
Cậu ấy dường như rất được thầy cô yêu thích. Trong giờ học, các giáo viên thường tương tác với cậụ
Ngoài giờ, cậu lại có rất nhiều bạn vây quanh, không rõ là hỏi bài hay chỉ trò chuyện, nhưng bên cạnh cậu luôn đông đúc.
Cuối tháng 9, trước kỳ nghỉ Quốc khánh, trường tổ chức hội thao. Thông báo vừa được phát ra, không khí lớp học liền sôi động hẳn lên.
Tất Đồng, lớp phó, bắt đầu ghi danh những học sinh tham gia.
Cuối tiết tự học buổi sáng, Tất Đồng cầm cuốn sổ đi đến trước bàn Ôn Chước, ho khẽ hai tiếng trước khi mở lời.
Ôn Chước đang làm bài, nghe tiếng động liền ngước lên. Khi nhận ra đó là Tất Đồng, cô lập tức ngồi thẳng.