Cô nhớ rõ đây là một trong những người cùng với Giang Gia Ngôn đã chặn cô để “thu tiền bảo kê” lần trước.
Mặt Tất Đồng hơi đỏ lên, rồi nhanh chóng phủ một lớp sắc hồng trên toàn gương mặt. Nhưng vì làn da ngăm nên không quá rõ ràng.
Cậu ta có lẽ đã có chút xao động, vì Ôn Chước thực sự rất xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt, như viên ngọc đen lấp lánh khảm trên miếng ngọc trắng không tì vết.
“Cậu…” Tất Đồng dường như muốn nói gì đó, nhưng lại nghẹn lời.
Phạm Ỷ Vân quay người lại, nói
“Lớp phó, tớ đã nói với lớp trưởng rồi, tớ và Ôn Chước đều tham gia tổ hậu cần, không đăng ký dự thi.”
“Ồ, ồ.” Tất Đồng đáp lại hai tiếng đầy lúng túng.
Ôn Chước cúi mắt nhìn cuốn sổ đặt trên bàn cậu, tình cờ thấy tên Giang Gia Ngôn.
Không chỉ đăng ký chạy ngắn, cậu ấy còn đăng ký chạy dài và nhảy xa.
Giỏi thật…
Ôn Chước thầm cảm thán trong lòng.
Cô vô thức nhìn về phía Giang Gia Ngôn, đúng lúc thấy cậu đang cầm ly uống nước. Ánh nắng rọi vào cửa sổ bên cạnh cậu, cả ly nước cũng phản chiếu ánh sáng, viền quanh dáng người cậu một vòng ánh vàng.
Khi Tất Đồng rời đi, Phạm Ỷ Vân quay đầu thì thầm với Ôn Chước
“Lớp phó như thể vừa mới chớm biết rung động, có đúng không?”
Ôn Chước lắc đầu
“Tớ không biết, cũng chẳng chú ý.”
Các cô gái ở tuổi này thường rất nhạy cảm với những cảm xúc ấy, nhưng Phạm Ỷ Vân không nói thêm gì.
Vì rõ ràng Ôn Chước không hề dính dáng đến những chuyện như thế.
Cái gì mà xao động, tình yêu, dường như chẳng liên quan gì đến Ôn Chước.
Cô giống một học sinh gương mẫu chỉ chuyên tâm vào học hành, là kiểu học sinh ưu tú trong tất cả các môn học.
Nhưng thực tế không phải vậy.
Khi bài kiểm tra tháng được trả, Phạm Ỷ Vân nhìn điểm số của Ôn Chước mà sửng sốt.
Chỉ có văn và toán đạt điểm cao, các môn khác đều sát nút đạt chuẩn, thậm chí sinh học còn không qua được.
Phạm Ỷ Vân lắc đầu, than thở
“Ôn Chước, vẻ ngoài của cậu thật sự đánh lừa người khác.”
Ôn Chước nhìn điểm số, trong lòng lại cảm thấy hài lòng, vì chỉ có một môn không đạt.
Cả năm lớp 10, cô không thể học hành tử tế, lúc thì chuyển lớp, lúc lại xin nghỉ, thiếu rất nhiều tiết học. Việc học nửa tháng mà vẫn đạt được như vậy đã là kết quả tốt rồi.
Nhưng trong lớp này, điểm số của cô không nghi ngờ gì thuộc hàng thấp nhất.
Phạm Ỷ Vân nhìn vào bài kiểm tra, lo lắng nói
“Đã lớp 11 rồi, điểm số thế này không ổn đâụ Cậu phải nhanh chóng tìm cách cải thiện đi.”
Ôn Chước thầm nghĩ Thế này
chẳng phải đã rất ổn sao? Chỉ có mỗi môn sinh học là chưa đạt thôi mà.
Nhưng cô vẫn hỏi
“Cậu nghĩ tớ nên làm gì để cải thiện?”
“Thuê gia sư, hoặc tự mình tổng hợp lại những kiến thức không hiểu và bài sai. Hỏi thầy cô hoặc bạn học, đều được cả.” Phạm Ỷ Vân gật gù, sau đó chỉ về một góc trong lớp, nói
“Cậu không thấy bàn của Giang Gia Ngôn lúc nào cũng đông người à? Tất cả đều đến hỏi bài đấy.”
Ôn Chước quay lại nhìn theo hướng chỉ. Quả nhiên, bàn của Giang Gia Ngôn lại chật kín người, chẳng còn chỗ trống nào.
Quá đông người, nên Ôn Chước không có ý định đến đó. Nhưng cô vẫn nghe lời Phạm Ỷ Vân, cẩn thận chép tất cả các bài sai vào một cuốn sổ tay.
Sau khi ghi xong, cô chỉ để đó, không mở ra xem lại lần nào.
Nửa tháng nhanh chóng trôi qua, và trường tổ chức hội thao hoành tráng.
Đây là ngày hội của học sinh lớp 10 và 11, đầy ắp không khí cuồng nhiệt.
Dưới sự sắp xếp của Phạm Ỷ Vân, Ôn Chước gia nhập tổ hậu cần, công việc chính của cô là trông cờ.
Trước hội thao, các lớp sẽ diễu hành theo đội hình. Lớp trưởng Trình Lộ Lộ đi đầu, cầm cờ dẫn đoàn. Sau khi phần diễu hành kết thúc, cả lớp sẽ ngồi vào khu vực đã được phân chia, và lá cờ sẽ được giao lại cho Ôn Chước trông nom.