⬅ Trước Tiếp ➡
Khi đi tới trước dãy phòng đang xây dựng, Ngu Ngao dừng lại, đặt vali xuống và lễ phép gõ cửa.
Không lâu sau một cô gái mặc quân trang tay ngắn xuất hiện, cười chào Ngu Ngao: “Chào Đại tá.”
“Chào cô, đây là con gái của tôi tên Ngu Úy, người này về sau sẽ là bạn cùng phòng của con tên Cao Đan, con có thể kêu cô ấy là chị Đan.”
Sau khi Ngu Ngao giới thiệu xong, Cao Đan nhiệt tình cười, giống như quen thuộc với Ngu Úy từ lâu: “Đừng gọi là chị Đan, gọi tên chị là được rồi, nhìn Tiểu Úy cũng không nhỏ tuổi hơn chị là bao nhiêu, đúng không?”
Hai tay Ngu Úy đút vào túi đứng song song một chỗ với Ngu Ngao, cô nhìn Cao Đan nghiên túc hỏi: “Chị Đan năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Cao Đan vốn đang định cầm vali cho Ngu Úy thì sửng sốt: “24, sao vậy?”
“Ồ, vậy kêu chị Đan là đúng rồi, dù sau thì tháng trước tôi mới 16 tuổi, còn nữa có gì thì chị kêu tên tôi đi, tôi không thích bị người khác được biệt danh lung tung đâu.”
Dứt lời cô kéo vali vào phòng, cũng không chào hỏi Ngu Ngao, chỉ để lại Cao Đan đang đỏ mặt và Ngu Ngao đang nhíu mày.
Chờ Ngu Ngao rời đi, nháy mắt sắc mặt Cao Đan suy sụp hẳn, nhịn không được mà lẩm bẩm nói: “Mẹ nó, chuyện gì thế này.”
Nếu không phải cần lôi kéo làm quen, không ngờ lại bị người ta nói đạo lý.
Bởi vì sai giờ, nên vừa vào phòng Ngu Úy đã ngủ tới sáng hôm sau mới tỉnh dậy, hoàn toàn khác xa so với lịch trình của bộ đội.
Thói quen buổi sáng của Ngu Úy là không ăn cơm sáng, nhưng từ tối hôm qua cô chưa ăn gì, dù có cố gắng thế nào cũng không chịu nổi.
Cô cầm điện thoại nằm trên giường tới 9 giờ, nhà ăn đã sớm đóng cửa.
Ngu Úy thật sự đã đói đến không nhịn được, hôm qua lúc Ngu Ngao rời đi đã nói nếu có chuyện gì thì tìm anh.
Lúc trước khi đến đây anh đã dặn dò cô rất nhiều, câu cuối cùng anh nói cũng rất ý vị thâm trường, lúc trên xe anh nói đây là điếu thuốc cuối cùng ở đây.
Người phía trước không muốn cô tiếp xúc quá nhiều người, trong lòng người sau lại đối tốt với cô.
So sánh cả hai người thì Ngu Úy đương nhiên là không chút do dự mà chọn hút thuốc để no bụng rồi.
Vừa hút được điếu thứ hai thì Cao Đan đã quay về, vừa vào cửa cô ta đã nhìn thấy Ngu Úy.
“Em…sao em lại hút thuốc!” Giọng nói lớn tiếng không kiềm được nghe hơi chói tai.
Ngu Úy chớp mắt, thản nhiên phà một ngụm khói ra ngoài, tiện tay búng búng khói thuốc, lười biếng nói: “Chưa từng thấy vị thành niên hút thuốc sao, chị Đan.”
Cao Đan nhìn dáng vẻ lười biếng và thái độ kɧıêυ ҡɧí©ɧ của Ngu Úy, chỉ thiếu một bước là dậm chân tại chỗ: “Còn nhỏ tuổi mà không lo học, thật là mất mặt cho Địa Tá Ngu, hơn nữa chị nói cho em biết, nếu trong quân đội phát hiện người khác hút thuốc sẽ bị phạt, đừng tưởng em là con gái của Đại tá Ngu thì không ai làm gì được em, em…”
“Tôi làm sao, tôi cũng không tham gia quân ngũ, ai có quyền phạt tôi chứ, còn nữa tôi là tôi, ông ta là ông ta, tôi không làm mất mặt ai cả.”
Thường ngày Cao Đan vô cùng cao ngạo, hơn nữa giáo dưỡng của cô ta không tồi, hoàn toàn không làm lơ được chuyện này.
Lập tức hốc mắt cô ta đỏ ửng, hung dữ nói: “Chị sẽ tố cáo em! Hiện tại chị sẽ đi!”
“Đi thong thả không tiễn, nhưng tuổi chị Đan lớn rồi, chạy chậm thôi nha, coi chừng té ngã rồi trúng gió đó.”
Cho dù là cãi nhau hay đánh nhau, Ngô Úy đều là người chiếm ưu thế, mặc dù nhiều lúc cô căn bản không phải là đối thủ của người khác.
Nhưng cô cố tình làm hết sức để đối phương phải sợ hãi.
Suy nghĩ của Ngu Úy rất đơn giản, chết ở trong tay người khác càng tốt, ít nhất còn vui hơn là tự chờ chết.
Ít nhất thì Ngu Khải Phong cũng sẽ nhận được một số tiền bồi thường khổng lồ.
Cho dù Cao Đan có đi tố cáo mình hay không, thì Ngu Úy hoàn toàn không để trong lòng, hai người đã không nói chuyện với nhau mấy ngày.
⬅ Trước Tiếp ➡