Chỉ là không ngờ, sau mấy ngày xảy ra chuyện, Cao Đan hoàn toàn không muốn giả vờ nữa.
Ban ngày một người đàn ông có thiện cảm với Cao Đan đưa cô ta đến tận cổng lớn, kết quả là đúng lúc gặp Ngu Úy vừa ăn cơm xong.
Ngu Úy cười khách khí với người đàn ông kia, còn thuận tiện kêu: “Chị Đan.”
Người đàn ông kia lễ phép chào Ngu Úy, Cao Đan liền tức giận.
Không có lý do nào khác, ngày đầu tiên nhìn thấy Ngu Úy, Cao Đan đã biết Ngu Úy còn đẹp hơn so với cô ta.
Đôi mắt giống y như hồ ly tinh, ánh mắt toát ra sự mị hoặc, vô cùng quyến rũ người khác, căn bản là không giống một cô gái đang ở tuổi vị thành niên.
Hơn nữa ngày thường cô chưa từng cười với cô ta, hiện tại nhìn thấy đàn ông lại cười quyến rũ như vậy, quả thật là một hồ ly tinh không biết xấu hổ.
Kể từ khi cô tới, bên trong bộ đội trong tối ngoài sáng đã xảy ra sóng ngầm, còn có một số người còn nói giỡn với Đại tá Ngu là muốn nhận anh làm ba vợ.
Ngu Úy hoàn toàn không biết, chủ nụ cười lễ phép của cô đã bị người ta nói thành hồ ly tinh.
Buổi tối lúc đang mơ màng ngủ, Ngu Úy cảm thấy hơi nóng, chóp mũi ngửi được mùi khói lửa.
Vừa mở mắt ra thì thấy một đống lửa, nghiêng người thì phát hiện trong phòng chỉ còn mỗi mình cô.
Mặc dù cô đã vội vàng mặc áo khoác chạy tới cửa, nhưng cô phát hiện cửa đã bị khóa.
Nhưng rất nhanh người tuần tra bên ngoài đã phát hiện ra điều kỳ lạ, động tác họ rất nhanh lập tức đã tông cửa vào cứu Ngu Úy.
Chờ Ngu Ngao chạy tới văn phòng của thủ trưởng, thì thấy Ngu Úy đang để mặt mộc, trên người mặc áo khoác đen, đầu gục xuống nhìn chằm chằm mặt đất đến xuất thần.
“Báo cáo!”
“Vào đi.”
Sau khi đi vào, Ngu Ngao bước tới góc của Ngu Úy, duỗi tay chỉnh sửa lại áo khoác cho cô, giống như là mặc một quân trang.
Trên người Ngu Ngao còn đang mặc áo blouse trắng, bên trong mặc bộ quân trang màu xanh lục, rõ ràng là anh vừa mới tan làm.
Có lẽ là trên đường tới đây anh đã chạy rất nhanh, sau lưng anh còn đổ mồ hôi rất nhiều.
“Ngu Ngao, lúc trước cậu muốn dẫn con gái tới đây, cậu đã bảo đảm với tôi thế nào?”
Thủ trưởng rất tức giận.
Lúc trước khi Ngu Ngao nhắc tới chuyện này, ông ta đã cảm thấy anh thật hồ nháo.
Đưa một đứa trẻ 16 tuổi, còn là một cô gái, đến biên cảnh một nơi có thể xảy ra chiến tranh bất cứ lúc nào.
Làm ba mẹ mà như vậy sao!
Sau khi ông ta nói xong, Ngu Ngao đứng thẳng lưng nói một câu, anh nói “Đây là cơ hội lần đầu tiên trong 16 năm tôi gặp con bé.”
Bởi vì không ai biết, mình có thể sống đến lúc xuất ngũ hay không, sẽ có một ngày bình an trở về quê nhà hay không.
Chính là những lời này, đã làm cho thủ trưởng đồng thời cũng là một người ba, phải đắn đo.
Nhìn những đám mây chói lóa trên bầu trời, không giống cảnh yên bình ở quê hương, đây là biểu tượng của chiến tranh.
Cứ như vậy mà ông đã mềm lòng, cho anh một cơ hội, để đồng ý một yêu cầu hoang đường của anh.
“Là tôi đã đánh giá thấp con bé, mới tới bao lâu đâu chứ! Bởi vì hút thuốc mà xém chút nữa đã gây ra hỏa hoạn, đúng là giống như lúc cậu tới đây mà!”
Giống như yêu cầu vô lý của Ngu Ngao lúc trước, đến cuối cùng mắng vẫn chưa hả giận ông hung hăng tặng cho anh một cái đá.
Đương nhiên chỉ là làm bộ thôi, ông chỉ làm để cho những cán bộ hậu cần bên cạnh xem.