Chương 1
Làn gió xuân bên ngoài cửa sổ nhẹ nhàng thổi vào, mang theo chút hơi lạnh, mùi vị của gió vào sáng sớm thật dễ ngửi, còn lẫn thêm cả hương hoa.
Vạn vật như được sống lại, băng tuyết tan chảy, đúng là một mùa đẹp.
Trong phòng bị bao trùm bởi sương sớm, một cô gái có đôi chân trắng nõn thon dài, làn da trên bắp đùi gần như đã đỏ hết cả lên.
Kéo xuống phần váy dài đang được vén lên, ném điếu thuốc đã cháy bỏng tay xuống đất, dùng đôi giày cao gót màu đen dẫm lên, hất mái tóc đang xõa trên trán ra sau, đứng lên chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên tay bị nắm chặt.
Quay đầu nhìn lại thì thấy người đàn ông nằm trên giường đang mở to đôi mắt nghiêm nghị nhìn cô, trên mí mắt hẹp và mỏng còn hằn lại vết cào tối qua do cô mất kiểm soát mà tạo nên.
Vết cào kéo dài từ lông mày sắc bén đến tận khóe mắt, nhưng cũng không làm ảnh hưởng đến gương mặt đẹp trai lạnh lùng của anh.
Nở một nụ cười nhẹ, đôi môi đỏ duyên dáng cong lên.
"Luyến tiếc tôi sao?" Bàn tay anh dần dần bắt đầu vuốt ve trên người cô, giọng nói khàn khàn vào sáng sớm thật sự quá mức gợi cảm.
"Là em luyến tiếc tôi mới đúng, cô trộm tinh quái." Cô bị kiểu xưng hô này làm cho nổi lên vài phần hứng thú, lại gần anh, nhấc đuôi váy lên, sau đó chân quỳ gối lên giường rồi cúi đầu xuống, mái tóc đen dài như thác nước rơi xuống dừng lại ở trên mặt anh.
Đôi mắt hạnh trong trẻo kíƈh thíƈh trái tim của anh, đôi tay ngọc ngà kia đang vươn về phía anh, vuốt ve những dấu vết đỏ ái muội trên người, móng tay bén nhọn chạm vào mí mắt anh.
"Tôi trộm cái gì của anh, trái tim hả?
Nói thật thì tôi không thích cách xưng hô này chút nào, không bằng gọi tên của tôi đi, Khương Hân." Người đàn ông cười.
"Cô Khương cứ không đề phòng như vậy sao, tùy tiện nói tên của mình cho một người xa lạ." "Xa lạ sao?" Cô hỏi lại, ngón tay càng ngày càng trượt xuống "Tối qua chúng ta đã tiếp xúc với khoảng cách âm, bây giờ trên người tôi vẫn còn rất đau nha, anh bạo lực quá, không thể dịu dàng một chút sao?" Giọng điệu ái muội làm anh chìm sâu vào trong đó.
"Nhưng em rất thích mà." Cô lộ ra vẻ ngượng ngùng nhưng lại không mất lễ phép cười "Bây giờ tôi phải đi rồi, lần sau có cơ hội chúng ta lại nói tiếp." Bắt lấy gáy của cô, bất ngờ ấn xuống một cái làm Khương Hân mém chút nữa là đụng trúng gương mặt anh tuấn của anh.
Thấy anh cười ngày càng rạng rỡ, bàn tay của anh chậm rãi vuốt ve, di chuyển xuống dưới.
Trong lòng vang lên một hồi chuông cảnh báo.
"Cô trộm tinh quái, em phải lấy ra đồ vật em đã trộm, trả lại cho tôi." Khóe miệng cô cong lên, khẽ tránh người khỏi tay anh "Không phải tim vẫn còn ở đây sao, mới sáng sớm không có sức lực đâụ Tối qua tôi đã mệt cả đêm rồi." "Cái tôi nói không phải là trái tim." Đôi môi mỏng của người đàn ông hơi mím lại.
Từ nội y sau lưng cô dễ dàng lấy ra một vật.
Xuất hiện ra trước mắt của hai người là viên kim cương xanh lấp lánh, người đàn ông lại cười thêm lần nữa.
"Em cầm đi thứ gì, bản thân em lại không rõ sao?" Nụ cười của cô bắt đầu đơ lại, đứng dậy xoay người liền muốn chạy nhưng lại bị anh dùng sức nắm lấy tay kéo về.
"Cạch" Một tiếng giòn giã