⬅ Trước Tiếp ➡

vang lên, một thứ gì đó lạnh lẽo rơi xuống bao lấy cổ tay của cô.
Quay đầu lại mở to đôi mắt, nhìn cái còng tay màu bạc đang còng trên tay cô.
ĐM.
Cô bày ra nụ cười tươi rói, hàm răng trắng như ngọc.
"Đừng vậy mà, tối qua chúng ta vừa mới chăn gối mặn nồng với nhau, sáng nay lại trở mặt thành thù, có phải thay đổi quá nhanh rồi không?" Cơ táo hiện rõ trên gương mặt, để lộ ra lúm đồng tiền tươi như hoa.
Cơ táo = cơ cười không phải là cơ bắp, mà chủ yếu là các mô mỡ ở phía trước xương gò má.
Vị trí của "cơ táó là một hình tam giác ngược ở hai cm dưới mắt.
Khi bạn cười, những mô mỡ đó sẽ bị ép nhẹ bởi cơ mặt và sẽ phình trông giống như một quả táo tròn và sáng bóng nên được đặt tên là cơ táo.
Người đàn ông trên giường ngồi dậy, cái chăn rơi xuống, lộ ra cơ ngực và cơ bụng phát triển tốt, rất đẹp.
Nếu như không có những vết cào đỏ do móng tay lưu lại chắc hẳn sẽ càng đẹp hơn.
"Cô Khương, em cảm thấy tôi nên đưa em đến Cục Cảnh Sát, hay đưa lên giường tôi sẽ tốt hơn?" Vẻ tươi cười gượng gạo của Khương Hân từ từ biến mất.
"Vậy thật không được nha?
Tôi có quyền lựa chọn sao?" Anh nhướng đôi lông mày rậm "Sao lại không có quyền chọn?
Tối qua để bắt được em, người của tôi đều mệt muốn chết cả rồi.
Không muốn nhào vào lồng ngực tôi sao?
Vậy thì đưa em đến đồn cảnh sát.
Chúng tôi có tiền để chuộc, họ đưa em cho tôi, tôi lại lần nữa có được người đẹp trong tay." Dựa vào cái gì tất cả đều có lợi cho anh "Đừng vậy mà, anh xem anh muốn bao nhiêu tiền tôi đều cho anh " Cô chỉ vào viên kim cương kia "Còn không thì tôi ngoan ngoãn đưa nó cho anh, viên này chắc hẳn cũng có lý lịch mấy trăm năm lịch sử đó nha, hoàn toàn được chế tạo thủ công tại Italy, giá thị trường cũng 1 tỷ đô la Mỹ Anh tuyệt đối không lỗ vốn đâụ" Anh xoay tròn viên kim cương được chế tạo hoàn mỹ trong tay, nhìn cô một cách khiêu khích "Em nghĩ tôi có thể đem bán thứ này sao?
Tốt hơn hết tôi vẫn nên kiếm tiền bằng cách đàng hoàng sẽ dễ dàng hơn." Cô ngượng ngùng cười "Sao lại không bán được kia chứ, tôi biết ở chợ đen có biết bao nhiêu người....." Còn chưa nói dứt câu đã bị anh dùng sức kéo qua, còng tay lạnh lẽo ma sát với da làm cô cảm thấy đaụ Ngay sau đó, lại bị bóp lấy gáy cô thêm lần nữa, động tác chuẩn giống như đang bắt được một con mèo.
Ánh mắt từ đôi mắt đang nhìn cô không được thân thiện cho lắm.
"Mèo hoang nhỏ, tôi không phải đang bàn bạc với em, có phải em đang hiểu sai ý tôi rồi không?
Tôi chỉ cho em thời gian để suy nghĩ rồi trả lời, cho dù em có đồng ý hay không đồng ý đều phải ngoan ngoãn để tôi làm, hiểu không?" Đôi môi mỏng đều nhau, lộ ra vẻ mặt nghiêm túc cùng hơi thở lạnh băng.
Điều mà cả đời này cô sẽ không bao giờ học theo được.
Khóe mắt anh co rút lại, dường như lại thấy được cảnh bạo lực của đêm qua.
Cô vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh, rồi lại nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh như chuồn chuồn lướt trên nước.
Tình ý sâu đậm, chân thành nhìn vào anh.
"Chó săn lớn, người ta còn đau đó, không phải anh đã nói cho tôi thời gian tự nghĩ sao, để tôi


⬅ Trước Tiếp ➡