Chương 11
vận tải dài mười mét chính là cái này Nhưng phía trước lại là xe thiết giáp, lại không thể chạy thẳng.
"Em tránh ra Để chị." Cô kéo bả vai của Khương Nghị, còn chưa kịp đổi chỗ, cửa xe bên hông thình lình bị mở ra, người còn chưa kịp nói gì đã bị lôi xuống.
"Tiên sư..." "Mèo hoang nhỏ, tôi không muốn lại nghe được lời thô tục từ trong miệng em." Âm thanh quen thuộc vang lên, cả người cô bị ghìm ở cổ, bàn tay to kia duỗi tới eo cô, tháo túi đựng dụng cụ ra, ném thẳng lên ghế phụ của xe vận tải.
"Chị nannan a " Khương Nghị vừa mới ló đầu ra, đã bị túi dụng cụ quăng trúng, túi dụng cụ nặng trịch đập thẳng vào đầu cậụ Phó Hựu không vui nheo mắt lại "Tình nhân?" "Em trai " A, ra là cậu em vợ.
Đúng thật là sơ suất.
"Buông tôi ra " Khương Hân còn chưa kịp làm hành động dư thừa nào thì trên tay lại lần nữa bị còng tay lạnh lẽo kia còng lại.
Cô thề, bản thân cô trong hai năm nay gần đây, đây là hai lần liên tiếp duy nhất bị tra tấn bởi loại đồ vật này Trước kia còng tay chưa bao giờ xuất hiện ở cổ tay cô, vậy mà bây giờ lại bị liên tiếp hai lần, còn do cùng một người "Đừng giãy giụa vô ích, ngoan." Giọng của anh rõ ràng, dùng sức moi viên kim cương từ tay cô ra, đặt ở trước mắt cô.
"Đừng Trả cái này lại cho tôi, cái này rất quan trọng..." "Tôi tất nhiên biết cái này quan trọng." Môi mỏng anh cong lên, không có ý tốt mà cười "Đồ vật hơn hai trăm triệu, có thể không quan trọng sao?" "Không phải Không phải vấn đề về tiền, cầu anh trả cái này lại cho tôi, anh cứ bắt tôi đi nannan A đệt " "Bốp " Bàn tay to của anh vuốt ve mông cô, cảm giác khi sờ quần da đặc biệt tốt, làm anh thích đến không muốn buông.
"Đã nói rồi, đừng có nói mấy từ thô tục." Sắc mặt anh trầm xuống, ánh sáng chói mắt phản xạ qua mắt anh, quay đầu là có thể nhìn thấy ánh mắt gian trá của anh.
"Muốn bắt được em cũng thật mệt, tốt nhất là phục vụ tôi cho tốt vào.
Phía dưới của lão tử đã cứng, em có cảm nhận được không?" Đồ biến thái.
"Mày mày mày...
Mau mau buông chị tao ra...
ra Mày không xong với tao...
đâu đâu đâu " Một tay Khương Nghị che đầu, một tay chỉ vào anh mà nói.
Phó Hựu nổi lên hứng thú khiêu khích nhướng một bên lông mày rậm "Ây, thì ra là tên nói lắp." "Mày mày mày...
Mày mẹ nó mới mới lắp lắp lắp...lắp..." Khương Hân cạn lời nhìn thằng em trai đầu óc không tốt này.
Phó Hựu vẫy vẫy người đàn ông phía sau "Bắt luôn tên này theo, bắt sống." "Vâng " "A nannan thả thả......
Thả tao ra " Cô dùng sức quay đầu trừng mắt nhìn người đàn ông "Anh muốn bắt tôi thì bắt, còn bắt em trai tôi làm gì?
Anh làm tôi thì thôi đi, còn muốn làm luôn em tôi sao " "...." Anh kiêu ngạo liếm răng hàm "Lão tử thẳng Đừng có nói mấy lời chọc cho tôi không vui, nếu không tôi liền giết em trai em." "Anh nannan" Thành công.
Rất tốt, anh đã uy hiếp cô thành công.
Bắt em trai của cô còn có một tác dụng, làm con tin.
Đồ khốn khiếp Phó Hựu giữ chặt tay cô, bước nhanh về xe, anh sắp chờ không kịp rồi Khương Hân chỉ có thể đuổi theo, bị anh cứng rắn nhét vào Maybach, nghẹn khuất nằm một bên trên sô pha, đôi tay bị còng dựa vào phía