⬅ Trước Tiếp ➡

cục nóng điều hòa.
Vẫn luôn hướng bên phải mà đi, bước đi nhẹ nhàng, căn bản không có chút sợ hãi nào, ngược lại còn tham quan nội thất trong phòng.
Một đường đi đến cái cục nóng điều hòa thứ sáu, mắt lập tức thấy được tia hồng ngoại màu đỏ.
"Chính là cái này " Cô ngừng lại, cởi bỏ nút thắt cột bên eo, ngồi xổm bên cạnh cục nóng điều hòa, kéo cửa sổ, quả nhiên bị khóa trái.
Từ bọc nhỏ bên eo lấy ra chùy phá cửa sổ, nhẹ nhàng gõ một cái lên góc trên, thủy tinh liền vỡ.
Thứ đồ chơi rác rưởi.
Cô tự tin vượt qua thanh cửa sổ nhảy vào, không ngờ mũi chân vừa chạm xuống đất, chuông cảnh báo xung quanh toàn bộ vang lên.
ĐM Kéo cổ áo và khẩu trang, che khuất đi nửa khuôn mặt, nhanh chóng bước lên, cầm lấy Gundam trong ba lô, bắn một cái vào tia hồng ngoại, đường màu đỏ nháy mắt liền biến mất.
Bước nhanh đến trước két sắt, Khương Nghị đã sớm cho cô mật mã, quả nhiên mở ra thành công, cầm lấy đồ vật bên trong, chạy ra bên ngoài bằng cửa sổ.
Tất cả cửa phòng bị đẩy ra, cô sợ tới mức tưởng có người tới, nhanh chóng bắt lấy dây thừng bên ngoài nhảy xuống, nhờ trọng lực mà rơi xuống.
Cao hơn mười mét, gió thổi điên cuồng làm loạn tóc cô, mới được nửa thước thì dây thừng bỗng nhiên bị kéo lên, cô nhanh chóng buông ra, nhảy xuống, chạy về hướng xe vận tải lớn.
Khương Nghị vội vàng buông máy tính, đứng dậy mở cửa liên thông với buồng lái, ngồi vào ghế lái, chờ tới khi Khương Hân lên xe, liền dẫm chân ga chạy về phía trước, tiếng gầm rú của xe vận tải vang vọng toàn bộ con đường lớn.
Người đàn ông nhìn camera theo dõi, khinh thường hừ một tiếng.
"Còn bao nhiêu thời gian nữa?" "Báo cáo chủ nhân, còn hai phút." Anh khép máy tính lại, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm ghế lái phía trước "Nữ, bắt sống." "Vâng " Người đàn ông càn rỡ liếm hàm răng bên trong.
Mèo hoang nhỏ, anh em của lão tử nhớ em cả đêm Khương Hân dựa vào lưng ghế cứng cáp, cặp chân dài duỗi thẳng, gác lên rương phía trước, ánh mắt đánh giá thứ trên tay, lấy đèn pin ra chiếu một chút.
Ánh sáng phản xạ ra vừa đúng vòng cung hình trái tim, ánh sáng trắng xanh đan chéo giống như ngôi sao trên trời, đôi mắt kinh ngạc và vui mừng trừng lớn, ngồi thẳng dậy, Khương Hân kêu lên.
"Chính là viên này, em trai " Khương Nghị không thể tưởng tượng được mà quay đầu "Không...
Không thể nào " "Là thật đó Em xem từ góc độ này chính là hình trái tim Là viên này tuyệt đối không sai, chị đã nghĩ về nó hơn hai năm Tuyệt đối không có khả năng sai " "Két két nannan" Lốp xe phanh gấp ma sát với mặt đất, xe vận tải nặng nề không khỏi nghiêng về trước, Khương Hân nắm chặt đồ vật trong tay, đầu nghiêng về phía trước, nếu không có dây an toàn cô đã đụng đầụ "Chị giết Mày có thể nannan" "Chị chị chị chị Trước trước...
Phía trước có ba chiếc xe, được trang bị thiết giáp....
Còn có một chiếc G lớn lớn lớn cùng Maybach." Cô che đầu nhìn lại.
Ối giời ôi, xe thiết giáp kia còn đang chĩa pháo về phía bọn họ nữa kìa.
Ánh đèn chói mắt đột nhiên sáng lên, làm lóa mắt những người đang ngồi trong xe vận tải, phải vội vàng che ánh sáng lại.
"Quay xe, mau lên " "Không không không......
Không thể, con đường này này quá hẹp...
rồi rồi " Đáng chết, mẹ nó khuyết điểm của xe


⬅ Trước Tiếp ➡