Chương 9
nhanh liền khóc.
"Không...
Không phải là, chị chị chị...
chị chị, chị không cần em Chị là không...
Là chê em nói nói lắp Chị chị...
muốn cùng tình tình...
nhân chạy chạy " Khương Hân đau đầu, đi qua lấy lại cái máy tính "Không có Chị chỉ là không cẩn thận, tối hôm qua em chạy, nên chị chỉ có thể một thân một mình tự nghĩ cách rời đi, lại vô tình trêu chọc đến tên đàn ông đó.
Em yên tâm chị không chịu thiệt, tên đó hàng to xài tốt, lớn lên còn rất đẹp trai." "......" "Không phải " "Không phải cái gì mà không phải " Khương Hân chỉ vào cậu "Nói thêm một câu nào nữa chị sẽ đánh em, bây giờ mau đi mua thuốc cho chị, mau lên " "......A." Lập tức tủi thân mà khóc.
Chỉ cần không bỏ lại cậu là được.
Cô nhanh chóng nhìn hình ảnh trên máy tính, phóng to lên, nhìn từ ảnh chụp thì thật sự là rất giống, giống y như đúc.
Thú vị.
Cô vuốt cằm, nở nụ cười quyến rũ, hiện lên cơ táo nhìn rất ngon miệng.
"Chủ nhân, đôi mắt ngài sao vậy?" Thấy anh đi đến, thuộc hạ vội vàng mã bất đình đề đi theo sau anh.
Mã bất đình đề không ngừng.
"Bị một con mèo hoang cào." Tay anh đút túi, bước chân vững vàng đi về phía trước "Giá cả thương lượng thế nào rồi?" "Tôi cảm thấy khá được, đối phương ra giá 6000 vạn." Môi mỏng anh cong lên "Không ít, thật đúng là bỏ được." Từ Tháp mở cửa xe, một tay che ở đỉnh xe.
Sau khi thuộc hạ đóng cửa thì vội vàng chạy sang chỗ ghế lái, lại lấy đồ ra đưa cho anh.
"Đây là nhiệm vụ ngài Phan đã nhờ chúng ta, ngày mai trong buổi đấu giá của minh tinh, viên kim cương De Beers Millennium trị giá ba trăm triệu sẽ được bán đấu giá, ông ta sẽ cho chúng ta tiền công là 800 vạn." Ánh sáng màu lam tỏa ra rong phông nền màu đen, phía trên đỉnh đầu, ánh sáng trắng trong suốt xuyên qua khe hở của viên đá màu xanh lam, bị phản xạ lại như ánh sáng của các ngôi sao.
Anh nhớ tới mèo hoang kia rất chấp nhất với tin tức của kim cương màu xanh lam, không do dự mà gật đầu "Nhận." "Vâng " Khương Hân cầm lấy cọng thun, buộc mái tóc dài mượt lên, từ trong quần da lấy ra bao tay màu đen đeo vào, ngồi xổm bên cạnh cục nóng điều hòa, nhìn vào xem tình hình ở bên trong.
Trời tối, không thấy được gì hết.
Cô kéo mắt kính trên trán xuống rồi đeo lên, không có tia hồng ngoại, không phải phòng này..
Đứng dậy, nhìn xuống phía dưới, tầng lầu cao hơn mười mét, những ánh đèn xe khác nhau lóe lên, cô giống như đang bay giữa không trung, gió đêm nhè nhẹ, từ từ thổi qua mái tóc cô.
Đeo tai nghe lên, bên kia vẫn đang chọc chọc kéo kéo.
"Còn chưa sửa được sao " Cô không vui nói.
"Sắp sắp sắp....
Chị " Khương Nghị đánh một cái vào máy phát tín hiệu, trong nháy mắt âm thanh vui sướng vang lên.
"Sửa được rồi " "Nhanh lên, gửi chị vị trí." Trong thùng xe tối đen cũng không có đèn, chỉ có ánh sáng xanh từ máy tính cậu đang ôm truyền đến, phản quang chiếu vào đôi mắt đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm màn hình của cậụ "Tìm...
Tìm được rồi Ở phòng 3a1, chị chị chị rẽ phải, từ từ mà đi " Khóe miệng Khương Hân cạn lời co rút, bắt lấy dây thừng treo trên mái nhà, giống như đang dạo chơi, rất nhanh nhảy sang bên phải, ở trong không trung lộn một vòng, hoàn mỹ dừng lại bên phải