⬅ Trước Tiếp ➡

tỉ mỉ xem qua, độ sáng không đúng, không phải viên mà trước đây mẹ bán." Tiếng bàn phím lạch cạch vang lên.
"Vậy chị để viên kim cương ở chỗ nào rồi?" Nhớ tới chuyện này, cô lại lần nữa nhíu mi.
"Cho một con chó ăn rồi." Khương Hân bước lên lầu, Khương Nghị vội vàng xoay đầu lại ghé vào lưng sô pha "Con chó...
chó?
Con chó nào ha ha...
lại ăn kim cương chứ " Người lên lầu không thèm để ý đến cậu, đáp lại chỉ có mỗi tiếng tấm ván gỗ bị dẫm lên.
Cậu bĩu môi quay đầu lại, gãi gãi mớ tóc xoăn hỗn độn.
Khương Hân tắm xong, cuối cùng cũng loại bỏ hết mấy thứ ghê tởm kia ra khỏi bụng, mẹ nó, cô thật sự rất muốn bẻ cong thứ kia của anh ta Rất muốn rất muốn Tức đến mức dậm dậm chân.
Dùng khăn tắm quấn quanh người lại, đi đến ngăn đựng áo ngực, lại thấy tấm ảnh chụp bên cạnh.
Trong ảnh chụp là một người mặc bộ váy cưới màu trắng, đứng ở lễ đường hùng vĩ tráng lệ, đồ trắng tóc đen, trên tay đeo một cái nhẫn đính viên kim cương màu xanh lam, hướng về máy ảnh cười híp mắt.
Trùng hợp một cơn gió thổi tới, thổi bay mái tóc dài, vài sợi tóc vươn lại ở bên má có lúm đồng tiền, cũng không làm người phụ nữ trong ảnh ngưng cười.
Cô vươn tay, móng tay dài chạm vào khuôn mặt người phụ nữ đó, trong mắt chứa vài phần dịu dàng.
"Mẹ, chờ con đến tìm mẹ, sẽ nhanh thôi." Sớm thôi, con sắp tự tay giám định được hết tất cả những viên kim cương có hình dáng tương tự rồi, chờ con một chút nữa, nhanh thôi, sẽ nhanh thôi.
Khương Nghị hưng phấn chạy lên lầu, tiếng bước chân thịch thịch thịch vang vọng ngoài cửa, cánh cửa phòng ngủ lập tức bị đẩy ra.
"Chị " Cậu hét lên một tiếng, Khương Hân giữ khăn tắm trên ngực rồi xoay người, lại búng một cái vào chính giữa trán của cậụ "Chị vừa mới tắm xong còn phải thay quần áo Mau cút ra ngoài " Cậu nhanh chóng gục đầu khóc, không có ngẩng lên, ấn ấn vài cái máy tính liền hiện ra một tệp tin.
"Em vừa mới tìm được một viên kim cương khác, ánh sáng và màu sắc rất giống với cái mà mẹ mang ra ngoài đấu giá " "Thật không?
Ảnh chụp đâu " Cậu cúi đầu che mắt lại, chìa máy tính ra.
Sau khi tiếp nhận máy tính, Khương Hân đạp một cái lên mông của Khương Nghị "Cút ra ngoài " Khương Nghị chuẩn bị chuồn ra ngoài, cô bỗng dưng nhớ ra "Ai Đứng lại đã, ra ngoài mua cái này dùm chị." "Cái cái gì ạ?" Cậu dùng tay bịt mắt quay đầu lại, ngón tay hơi hé ra, từ khe hở nhìn thấy được cô chỉ đang quấn một cái tắm, da thịt trắng nõn phủ đầy vết xanh tím, hai mắt lập tức mở to ra.
"Đi mua thuốc tránh thai, dành cho nữ, chị không tiện đi." Khương Nghị bỏ hai tay xuống, trừng mắt nhìn cô "Chị......
Chị " Khương Hân vừa cầm lấy máy tính, vừa liếc nhìn Khương Nghị "Còn thất thần ở đó làm gì, đi đi." "Khoang đã, chị đã làm với ai " Cậu không thể tin nổi mà dậm dậm chân, tiến lên phía trước, cướp lại cái máy tính từ tay cô "Chị đã làm với ai rồi " Khương Hân kinh ngạc.
"Sao lại không nói lắp nữa vậy?" "Em hỏi chị đã làm với ai, chị mau nói đi " "ĐM, em để ý chuyện chị làm với ai làm gì, đi ra ngoài nhanh lên, đưa máy tính đây " Khương Nghị há to miệng, chỉ vào cô, sau đó lại chỉ vào chính mình, rất


⬅ Trước Tiếp ➡