⬅ Trước Tiếp ➡

ra, viên kim cương màu xanh lam vẫn còn nằm trên giường.
Hừ, vẫn còn tự biết thân biết phận..
Anh cầm viên kim cương lên, đặt ở trước mắt mình, nhìn ánh sáng xanh lóe ra, không vui cụp mắt xuống.
Lại dám chạy, chờ đó Khương Hân cố chịu thân thể không khỏe, chạy ra khỏi khách sạn gọi xe, đau đầu nằm trong taxi, trong bụng vẫn còn đống con cháu của tên kia, mẹ kiếp Trướng quá.
Cô nhịn xuống cảm giác ghê tởm, lấy điện thoại di động ra gọi, lại nhận được tin báo bên kia đã tắt máy.
Xe taxi dừng trước cửa tiểu khu kiểu cũ, xuống xe đi vào bên trong, chiều cao hơn 1m7 cộng thêm phải thẳng lưng để giảm bớt khó chịu, làm cô bước đi như những cô siêu mẫụ Đi đến trước căn nhà hai tầng kiểu cũ, cô đẩy cửa sắt hoa viên ra, nổi giận đùng đùng đi vào bên trong, nhìn cánh cửa đang khép hờ, trực tiếp đá một cái.
Người ngồi ở trên sô pha trong phòng khách giật mình kinh ngạc, nhìn sắc mặt đang cực kỳ kém của cô.
"Chị......" "Cút " Cô ném điện thoại về phía cậu, khoảng cách 5 mét, không sai không lệch, vừa chuẩn đập vào ngay chính giữa cái trán thông minh và mái tóc xoăn của cậụ "A " Khương Nghị ngã ngửa về sau, khoai tây trong tay rơi đầy xuống đất, đau đớn che cái trán lại, vẻ mặt đáng thương nhìn cô.
"Sao......" "Đừng hỏi chị tại sao Tối hôm qua mày có ý gì?
Với năng lực của mày mà lại thẳng tay bỏ lại chị rồi chạy?
Không cần người chị này nữa đúng không?" Cô dẫm giày cao gót, từ trên cao nhìn xuống cậụ Khương Nghị nhìn thoáng qua giày cao gót của cô, nếu bây giờ cậu không nói chuyện, không quá năm giây, cái giày cao gót này sẽ nện xuống trán của cậụ "Chị đang hỏi mày đó " Khương Hân hét lớn một tiếng, ngay lập tức tháo giày ra, đập mạnh một cái lên trán cậụ "Bang " ...
Biết ngay mà, chỉ là sớm hơn hai giây.
"Không không không phải...
chị ơi, chị, em ở trên tường...
tường tường tường của viện bảo tàng Muốn gửi cho chị tin...
tin nhắn, nhưng hôm qua đã bị trộm...
trộm trộm trộm mất điện thoại " Cậu cố nhịn xuống tật nói lắp, lo lắng đến mức lưỡi không lưu loát, cắn trúng đầu lưỡi, đáng thương mà nhìn cô.
Cậu vốn có khuôn mặt mềm mại thon dài, trên mặt lại không có góc cạnh dư thừa, tóc ngắn xoăn tự nhiên, viền mắt kính mỏng màu vàng càng làm nổi bật nét dễ thương, vì ỷ vào diện mạo này, bình thường đều trưng ra bộ mặt này để nói chuyện.
Khương Hân nắm chặt tay, nuốt không trôi cục tức này, tối hôm qua cô là bị người ta đè đó "Mày đã gửi tin gì cho chị?" Khương Nghị vội vàng mở máy tính ra đưa cô xem, bên trên là ảnh chụp, trên tường có bốn chữ to đùng được viết bằng cục đá Em về nhà đây "......" "ĐMM " Cô tát một cái lên đầu Khương Nghị, sẵn tiện phá luôn mắt kính của cậụ Khương Nghị xoa đầu "Còn....
Còn chưa tìm được mẹ mà " Nói đến đây, cậu lại vội vàng muốn nói tiếp, nhưng lại bị Khương Hân chỉ vào mặt "Mày gõ chữ cho chị, đừng có mẹ nó nói chuyện Càng nghe chị mày lại càng tức " Cậu phồng hai má, nhặt mắt kính lên, cầm cái máy tính, nhanh chóng gõ xong chữ, click mở giọng nói, âm thanh vang lên bắt chước theo đúng giọng nói của cậụ "Viên kim cương kia thế nào rồi?
Có tiến triển gì không?" Cô bực bội gãi gãi tóc "Không có Không phải thứ đó.
Chị đã


⬅ Trước Tiếp ➡