Chương 12
này làm Mộ Thừa Hoan vô cùng hài lòng, cô cười cười "Tôi là nữ nhìn Sơ Lễ múa cũng muốn cong thành nhang muỗi, cô nói xem những người đàn ông hôi hám này có thê cầm cự được không?" "Havana, anh ta cũng không rõ tôi muốn cái gì, Anh ta đi vào trong phòng, nói có rất nhiều cô gái nhỏ để cho anh lựa chọn, nhưng anh không thể sống thiếu em.
Một phút phảng phất như một thế kỷ dài dằng dặc.
Lòng tôi là Havana, mang tôi trở về, Mang tôi trở về " Cô gái nhỏ trên sân khấu tỏa ra dáng vẻ quyến rũ mà không lẳng lơ, thứ khiến người ta say mê nhất chính là đôi mắt của cô.
Khi thì mê ly khi thì trong trẻo, cô tựa như là bài hát này, mang đến một câu chuyện khiến cho người ta muốn thâm nhập để hiểu rõ sự tình.
Mộ Thừa Hoan cũng nhịn không được búng ngón tay đánh Hạ Sơ Lễ, cô nghĩ rằng đây chính là toàn bộ, ai biết đó là phần cao trào, Hạ Sơ Lễ trực tiếp nhảy lên một cái, nhấc chân quấn lấy ống thép, trên ống thép bóng loáng này nhảy lên là động tác rất khó "Oa, cô nhảy tốt thật, chắc chắn là đã học qua, múa cột rất khó học, có rất ít người có thể nhảy đẹp mà không thấp kém." Cô gái khiêu vũ được tạm thười nghỉ ngơi cầm ly rượu quay lại, cũng rất say mê nhìn dáng vẻ Hạ Sơ Lễ múa “Bạn của cô thật đẹp, thật gợi cảm, tôi là phụ nữ mà tôi còn muốn nhìn cô ấy thêm vài lần ha ha ha " Mộ Thừa Hoan ngước mắt liền thấy hình ảnh Hạ Sơ Lễ nghiêng người vặn eo kề sát vào trên ống théo, nhìn từ bên cạnh, cô bé này thật sự trước sau lồi lõm, cái gì nên có đều có, hơn nữa còn đặc biệt hơn người.
"Chết tiệt, thật sự là làm khó Phó Cận Thâm." Mộ Thừa Hoan công môi, ánh đèn quá mờ, cô muốn nhìn phản ứng của Phó Cận Thâm một chút cũng không biết.
Có thể nói người Đường Tử Tiêu ghét nhất là Hạ Sơ Lễ, nhưng mà anh ta cũng không biết mình gặp phải vận xui gì, lần nào cũng trông thấy người phụ nữ chướng mắt này đầu tiên.
Ngay từ đầu hướng nhảy của Hạ Sơ Lễ là đưa lưng về phía Đường Tử Tiêu và Tư Khuynh Vũ, chỉ để lại cho bọn họ bóng lưng mị hoặc.
Tư Khuynh Vũ thấy vẻ mặt Đường Tử Tiêu cổ quái, cũng không chú ý đến Phó Cận Thâm đứng cạnh Cố Vãn Tình, anh kỳ quái nói "Cậu đang nhìn cái gì?" "Bà mẹ nó, tôi đang suy nghĩ bóng lưng này có phải là con khốn Hạ Sơ Lễ kia không?" Tư Khuynh Vũ ngờ vực nhìn bóng lưng quyến rũ trên sàn nhảy nhỏ một chút, nghĩ thế nào cũng cảm thấy không thể nào là người đẹp mặt mộc Hạ Sơ Lễ kia được.
Không sai, hình tượng Hạ Sơ Lễ trong mắt Tư Khuynh Vũ luôn luôn là như vậy, anh cảm thấy cô không có bất kỳ sức hấp dẫn nào để lay động trái tim của người đàn ông.
Nếu không vì sao Phó Cận Thâm kết hôn cùng cô lâu như vậy đều không phát sinh bất cứ thứ gì?
Duy nhất một lần phát sinh quan hệ, cũng là do bị lừa.
"Không thể nào, chỉ là người đẹp này có dáng người không tệ lắm." Tư Khuynh Vũ nói, nhìn thấy Cố Vãn Tình vậy mà đưa tay lấy ly rượu vang trên bàn Phó Cận Thâm, anh lập tức trở nên căng thẳng Cô gái này, uống vào là say, đến cùng tại sao lại làm khó bản thân mình?
Nhìn bộ dạng thờ ơ của Phó Cận Thâm, Tư Khuynh