⬅ Trước Tiếp ➡

Vũ tức giận đến mức, đang muốn đứng lên, liền phát hiện Phó Cận Thâm vậy mà đã đứng dậy trước anh.
Quầng mắt Cố Vãn Tình đỏ hoe, cô không tin mình không có cách nào khiến người đàn ông này có chút động dung.
Cô đặc biệt hạ mình nhảy múa trước mặt nhiêu người như vậy, còn ngượng ngùng đi đến bên người đàn ông này trước, chỉ để thu hút sự chú ý của anh.
Người đàn ông lạnh lùng này lại tập chung thảo luận vấn đề, căn bản không muốn chú ý đến co, ngay khi Cố Vãn Tình định đưa ly rượu muốn uống một hơi cạn sạch, cuối cùng cô cũng chờ được phản ứng đầu tiên của Cố Cận Thâm đêm nay dành cho cô.
"Vãn Tình, đến chỗ Đường Tử Tiêu bên kia đi." Giọng nói người đàn ông lạnh lùng không mang theo bất cứ cảm tình nào, mới mở miệng chính là giao cô cho Đường Tử Tiêu và Tư Khuynh Vũ.
Cố Vãn Tình cắn môi để ngăn không cho bản thân bật khóc, cô trơ mắt nhìn người đàn ông này đi qua người mình, khi cô xoay ngoài đi theo, cuối cùng cô cũng hiểu tại sao.
Trên sàn nhảy nhỏ vốn là những cô gái đang nhảy, Hạ Sơ Lễ đi lên từ lúc nào?
Cố Vãn Tình không thể tin được, cô trừng lớn mắt nhìn Hạ Sơ Lễ, rõ ràng cô đã nhảy những động tác quyến rũ như vậy, thế mà không người nào dám động đến cô.
Nếu như là vừa rồi cô là cô gái múa cột kia, sợ là sớm đã có đàn ông đưa tiền cho cô, sau đó tuỳ tiện sờ mó cô đi a Mà bây giờ đổi lại là Hạ Sơ Lễ, bên cạnh chỉ có một cái người đàn ông giống như đang bị mê đến mất hồn, si mê nhìn lấy cô ấy, hiến tặng cho cô ấy những bông hồng trên bàn.
Hành động thành kính kia, giống như là tặng hoa cho nữ thần của mình.
Hạ Sơ Lễ chỉ là cười nhạt một tiếng, đưa tay nhận lấy bông hồng kiều diễm này, một giây sau, động tác của cô khiến tất cả người đàn ông đều chỉ biết há hốc mồm.
Ngón tay mảnh khảnh trắng nõn của cô gái nhỏ nắm lấy bông hoa hồng đỏ rực, ghé sát vào đôi môi mềm mại, sau đó, nhẹ nhàng ngậm lấy bông hoa.
Người đàn ông tặng hoa xém chút nữa quên hít thở, anh ngơ nhác nhìn Hạ Sơ Lễ, lần đầu tiên cảm thấy hoa hồng khó coi như vậy, nó hoàn toàn bị cô bé này hạ thấp xuống.
Hạ Sơ Lễ thấy mệt mỏi, trực tiếp nhảy rất tùy ý trên sân khấu chờ nhạc kết thúc, bông hoa hồng này cũng từ miệng cô, đến trong tay, lại bị cô gài vào bên tai.
Ngay khi cô đang cân nhắc xem có nên múa một đoạn nữa hay không thì liền nghe thấy một giọng nói lạnh lùng hoàn toàn không hợp với bầu không khí này.
"Sơ Lễ, xuống đây." Phó Cận Thâm cố gắng kiềm chế lửa giận của mình, nét mặt của anh càng trầm tĩnh, thì lửa giận trong lòng anh càng tràn đầy.
Ban đầu Hạ Sơ Lễ không nghe được giọng nói của Phó Cận Thâm, cô còn muốn tiếp tục, cô không muốn nghe loại dạy dỗ con nít "Gia trưởng" này chút nào.
Cô bé này đúng là làm phản rồi.
Vừa rồi Phó Cận Thâm tập chung thảo luận cùng bạn bè, ai biết trò chuyện một chút, anh phát hiện người bạn nghiêm túc của mình, thế mà không nghe anh nói, đang nhìn về sau lưng của anh.
"Không phải, bóng lưng này cũng quá đẹp rồi đi?
bóng lưng cũng đẹp như thế này, thì gương mặt không biết kinh diễm như thế nào." Phó Cận Thâm còn nhíu mày, rất


⬅ Trước Tiếp ➡