⬅ Trước Tiếp ➡

Cố Vãn Tình cùng Hạ Sơ Lễ gần như là lớn lên cùng nhau, chỉ có điều hai người tính cách khác biệt, khiến cho về sau cũng trở nên xa cách.
Ngược lại Quý Thục Lan không nghĩ rằng, Hạ Sơ Lễ sẽ chọn cùng trường Cố Vãn Tình.
"Chào dì." Cố Vãn Tình không biết lúc trước Quý Thục Lan và mẹ cô đã xảy ra chuyện gì, hiện tại hai người rất ít liên lạc, nhưng mối quan hệ cũng không cứng nhắc giống như trong tưởng tượng.
Từ nhỏ đến lớn, Cố Vãn Tình đều biết đến sự tồn tại của Quý Thục Lan, cô thường xuyên nhận được những món quà viết tên Quý Thục Lan vào dịp sinh nhật, nó đều rất phù hợp với sở thích của Cố Vãn Tình.
"Lần này chưa kịp chuẩn bị quà trước cho con, cho nên dì đường đột nhờ Sơ Lễ hẹn con ra." Quý Thục Lan giải thích đơn giản cho Cố Vãn Tình “Con thích gì, liền chọn cái đó, không cần khách sáo với dì." Cố Vãn Tình mỉm cười nhìn Quý Thục Lan, đây là bạn thân của mẹ, cư nhiên cô cũng có cảm giác vô cùng thân thiết với người dì này.
"Đúng rồi, dì, sao Sơ Lễ lại không ở đây?" Cố Vãn Tình còn tưởng Hạ Sơ Lễ chờ bọn họ ở cửa hàng.
Trong nháy mắt Quý Thục Lan không biết nên trả lời như thế nào, ngược lại Hạ Yên Nhiên lại vội vàng nói "Nó sẽ nổi máu ghen mất, người nó quan tâm nhất là mẹ, nghe nói cùng em đi chọn quà nhất định nó sẽ nổi máu ghen." "Sơ Lễ đáng yêu như thế nha." Cố Vãn Tình cười một tiếng, không nghĩ bình thường Hạ Sơ Lễ nhìn có vẻ lạnh lùng lại tồn tại tính cách trẻ con như thế.
"Cũng không thể trách nó, là dì quá chiều chuộng nó." Quý Thục Lan lắc đầu bất lực, trong mắt tràn ngập ý cười.
Rõ ràng không phải người một nhà, nhưng không khí trong xe lại hài hòa gấp mấy trăm lần so với khi Hạ Sơ Lễ ở đó.
Hạ Sơ Lễ cùng Mộ Thừa Hoan đến Thiên Đàng Vĩnh Cửu không lâu, liền đi thẳng đến phố ẩm thực xếp hàng mua trà sữa.
Quán trà sữa nổi tiếng trên mạng này bất luận là lúc nào đến, đều sẽ phải xếp hàng, Hạ Sơ Lễ ngay từ đầu còn chẳng thèm ngó tới, không nghĩ rằng chỉ vừa uống một ly liền hoàn toàn đắm chìm.
Hạ Sơ Lễ cầm một cốc hồng trà đen, Mộ Thừa Hoan cầm trong tay một cốc trà chanh dây, hai người đặt cái cốc lại gần nhau chụp một tấm.
Hồng trà đen cùng trà chanh dây kết hợp, màu sắc liền làm lay động trái tim thiếu nữ.
"Tốt rồi, máy ảnh đã kiểm tra độc hoàn tất, chúng ta có thể uống." Bất cứ lúc nào Mộ Thừa Hoan cũng không thể thay đổi được tính cách hài hước của mình.
Hạ Sơ Lễ bị Mộ Thừa Hoan chọc cười, liếc cô một cái, kéo tay cô đến khu mỹ phẩm.
"Cậu muốn mua gì?" Mộ Thừa Hoan vừa muốn nói trên lầu có một cửa hàng trang sức rất nổi tiếng, liền thấy sợi dây chuyền trên cổ Hạ Sơ Lễ.
Căn cứ vào kinh nghiệm của cô, nhìn thoáng qua chắc sợi dây chuyền này rất đắt tiền, nhưng chẳng còn cách nào khác, chính vì tinh xảo đẹp mắt, mà khiến cho người ta nhịn không được mà tiêu tiền.
"Son môi?
Nước hoa?" Hạ Sơ Lễ thuận miệng nói “Cho dù không mua, cũng muốn đi xem màu sắc, thử một chút nước hoa." Mộ Thừa Hoan gật đầu đồng ý, quả thực là phụ nữ đều thích công việc này.
Son môi và nước hoa chẳng bao giờ là đủ, màu sắc và hương thơm nhiều như vậy, làm sao có thể


⬅ Trước Tiếp ➡