Chương 5
mua hết.
"Sợi dây chuyền này không phải cậu mua a?" Mộ Thừa Hoan đột nhiên nói một câu, làm như không hề để tâm.
"Không phải, là Phó Cận Thâm tặng, có thể sợi dây thần kinh nào của anh ta mới bị chập." Hạ Sơ Lễ thực sự không muốn nói về đề tài này, hai người vui vẻ vùi vào đống son môi.
Đã nói là không mua, bọn họ vẫn là không nhịn được mà chặt tay.
Hạ Sơ Lễ cùng Mộ Thừa Hoan nhìn nhau trong tay mang theo túi lớn túi nhỏ, đều cười không nói nên lời.
"Phụ nữ thật là đáng sợ." "Tôi cũng thấy vậy." Hạ Sơ Lễ bóp bóp mi tâm, bây giờ cô càng ngày càng thích mua sắm, mấu chốt cũng là cô mặc cho mình nhìn.
Nhìn thấu tâm tư của cô, Mộ Thừa Hoan cười nói "Cậu đừng suy nghĩ nhiều, nhân lúc còn trẻ, cái gì cũng nên thử mặc, về già ai còn trang điểm lộng lẫy a?
Bây giờ không mua sẽ lãng phí" Nghe Mộ Thừa Hoan nói xong, cảm giác tội lỗi vì tiêu tiền ở trong lòng Hạ Sơ Lễ cũng tiêu tan.
Hai người đi dạo một vòng, còn ở khu hàng hiệu thời thượng chụp không ít ảnh, mệt mỏi ngồi trên ghế dài cạnh thang máy nghỉ ngơi.
"Đi 8000 bước, sức chiến đấu của hai chúng ta cũng thật trâu bò." Mộ Thừa Hoan nói xong, nhìn xuống, lần này lại thấy cảnh tượng không nên nhìn thấy.
"Tại sao lại là Cố Vãn Tình?
Cô ta đang đi cùng với ai đây" Mộ Thừa Hoan nhìn thấy Cố Vãn Tình liền ngồi không yên, đứng dậy dựa vào lan can nhìn kỹ “Ách, quả nhiên là cô gái ngoan, cùng mẹ và chị gái đi shopping." Từ lúc nào Cố Vãn Tình có chị gái?
Hạ Sơ Lễ cảm thấy kỳ lạ, đứng bên cạnh Mộ Thừa Hoan xem xét, động tác uống trà sữa liền dừng lại.
Mộ Thừa Hoan không phát hiện ra hành động kỳ lạ của Hạ Sơ Lễ, cô líu lưỡi nói "Mẹ Cố Vãn Tình cũng thật xinh đẹp, nhìn giống với cô ta a, người chị này của cô ta nhìn có chút cường thế, không phải kiểu mà tôi thích, không ưa nhìn như Cố Vãn Tình." Quan hệ giữa Mộ Thừa Hoan và mẹ ruột không tốt lắm, nhìn cảnh tượng hòa thuận kia, khiến tâm trạng cô liền trở nên tồi tệ.
"Quan hệ của cô ta với mẹ thật tốt." Đúng lúc Mộ Thừa Hoan còn định nói thêm gì đó, liền nghe Hạ Sơ Lễ thờ ơ nói "Đây không phải mẹ của cô ta, là mẹ tôi." Mộ Thừa Hoan phút chốc tưởng mình nghe nhầm.
Cái quái gì?
Đây nhìn có vẻ như là mối quan hệ mẹ con không tệ, nhưng lại là mẹ của Hạ Sơ Lễ?
Không riêng gì Mộ Thừa Hoan nghĩ như vậy, mà ngay cả cô con gái Hạ Sơ Lễ này, cũng cảm thấy Cố Vãn Tình đứng cùng Quý Thục Lan và Hạ Yên Nhiên quá mức hòa hợp.
"Người chị gái này của tôi, giống như là chị gái của cô ta vậy." Ánh mắt Hạ Sơ Lễ lạnh lẽo đến đáng sợ “Đối với tôi, chị ta xưa nay chưa bao giờ bày ra bộ dạng vui vẻ như vậy." Nghĩ đến cảnh tượng trước khi được trùng sinh, ý cười trên khóe môi Hạ Sơ Lễ càng thêm châm chọc, Hạ Yên Nhiên sợ cô sống quá tốt trong tù, dù thế nào cũng muốn hạ thấp cô một lần.
"Chị ta ước gì tôi ngay lập tức chết đi." Hạ Sơ Lễ nói ra câu này, Mộ Thừa Hoan đột nhiên trừng mắt lớn, cô cẩn thận nhìn đôi mắt Hạ Sơ Lễ, phát hiện cô không có nói đùa.
Kinh ngạc nhìn xuống Hạ Yên Nhiên, người phụ nữ này rõ ràng nhìn như đang đối xử với