⬅ Trước Tiếp ➡

sau đó dường như bị Cố Vãn Tình thuyết phục, Hạ Yên Nhiên và Quý Thục Lan cũng tiến lên tham gia.
Ba người tán thưởng lẫn nhau, chọn cho nhau những phục sức thích hợp, ai tinh mắt đều sẽ đoán đó là ba mẹ con.
Mộ Thừa Hoan không dám nhìn biểu hiện của người con gái Hạ Sơ Lễ.
Khó trách, Hạ Sơ Lễ dù thế nào cũng không thích Cố Vãn Tình.
Sự tồn tại đặc biệt duy nhất của Phó Cận Thâm là Cố Vãn Tình.
Sự tồn tại của người mà mẹ cô đặc biệt kính yêu, vẫn là Cố Vãn Tình.
Thế nhưng đây đều là những điều mà ngưới khác thích Cố Vãn Tình, trách không được bản thân cô, điều này khiến cô ấy càng khó chịu hơn.
"Tôi rất chán ghét Cố Vãn Tình." Hạ Sơ Lễ nhìn vào trong tiệm rất lâu, chỉ nói ra mấy chữ này.
Mộ Thừa Hoan thở dài, kéo Hạ Sơ Lễ ra, không cho cô xem tiếp.
"Sơ Lễ, cô ta quả thực đáng ghét, mẹ cậu cùng chị gái không chừng chỉ là vì giao tình mới chuẩn bị quà cho cô ta." Mộ Thừa Hoan không hiểu rõ tình hình của bọn họ lắm, chỉ có thể bước đầu suy đoán.
Đôi mắt Hạ Sơ Lễ dừng lại trên người Quý Thục Lan đang mỉm cười, cô chưa từng cùng mẹ đi dạo phố, chọn quần áo vì cô thì càng không thể.
Trang phục trên người Quý Thục Lan đều được đặt trước để các chuyên gia làm, Hạ Sơ Lễ không nghĩ người mẹ luôn luôn cố chấp thế mà cũng sẽ thích trang phục của nhãn hiệu khác.
Từ nhỏ đến lớn, Quý Thục Lan chính là người cưng chiều cô nhất, Hạ Sơ Lễ nói không oán hận Cố Vãn Tình là không thể nào .
Mặt khác của Quý Thục Lan mà cô chưa từng thấy qua, lại hiện ra trước mặt Cố Vãn Tình, người con gái Hạ Sơ Lễ này còn không có cơ hội tự mình nhìn thấy, cô thật sự ghét nó.
Trước kia khi yêu tha thiết Phó Cận Thâm, Hạ Sơ Lễ đã từng oán hận Cố Vãn Tình.
Vì cái gì mà có chết cô cũng không chiếm được sự chú ý của người đàn ông này, mà cô ta lại dễ dàng có thể có được nó.
Hiện tại cô khinh thường tình yêu của Phó Cận Thâm, Cố Vãn Tình lại bắt đầu đoạt lấy thứ duy nhất cô để ý.
"Thật quá đáng ghét." Hạ Sơ Lễ nói ra từ tận đáy lòng “Bất luận cô ta thế nào, tôi đều chán ghét cô ta." Mộ Thừa Hoan biết cô bé này không dễ chịu, cô kéo cô bé đến gần, cho cô bé một cái ôm ấm áp.
"Chán ghét cô ta cũng không phải việc thiên lí bất dung, cậu chán ghét cô ta rất bình thường, tôi chỉ cần nhìn khuôn mặt cô ta, nghe được giọng nói cũng cảm thấy rất chán ghét." Mộ Thừa Hoan nói đến đây, có chút muốn nói lại.
Cô kỳ thật muốn nói, cô có thể đứng về phía Hạ Sơ Lễ vô điều kiện, như thế trong lòng cô có thể dễ chịu một chút hay không.
Có thể Mộ Thừa Hoan lo lắng như vậy, lại khiến cho Hạ Sơ Lễ khó chịu, ngộ nhỡ cô ấy lại cho rằng cô đang thương hại mình thì sao?
Hạ Sơ Lễ không nói, cô hiện tại bởi vì khó chịu, có chút buồn nôn muốn ói .
"Khu ẩm thực mới mở một quán cá nướng cay, mùi vị đặc biệt hấp dẫn, tôi mời cậu ăn được không?" Mộ Thừa Hoan kéo Hạ Sơ Lễ đi tới khu ẩm thực “Cá nướng cay cộng thêm cocktail nhẹ nhàng khoan khoái, trong lòng dù không thoải mái cũng quên sạch." "Ừm." Hạ Sơ Lễ nhẹ gật đầu, không quay đầu nhìn lại nữa.
Cô sợ


⬅ Trước Tiếp ➡