⬅ Trước Tiếp ➡

nhìn thêm chút nữa, trái tim của cô sẽ vỡ tan như thủy tinh.
Nửa giờ sau, Hạ Sơ Lễ bị món cá nướng cay làm cho mặt đỏ rần, uống một ngụm cocktail trái cây vào trong bụng, sự kích thích khiến não cô đều sắp tê liệt.
Loại cảm giác này, ngược lại lại khiến tâm trạng không tốt của cô trở nên khá hơn không ít.
Không biết vì sao, khi uống ly cocktailồngon miệng này, Hạ Sơ Lễ sẽ nghĩ tới chai rượu vang lúc Phó Cận Thâm gọi cho cô.
Có thể nói đó là loại rượu vang ngon nhất mà cô từng uống.
Nghĩ đến Phó Cận Thâm, trong đầu Hạ Sơ Lễ ngay lập tức vang lên tiếng nói của người đàn ông này vào buổi sáng.
"Sơ Lễ, những lời em nói hôm qua tại phòng làm việc của anh là nghiêm túc, phải không?" "Lúc chúng ta kí hợp đồng, anh phản bội em thì tất cả cổ phần cũng bị mất?" Đúng là người đàn ông nhỏ mọn.
Lúc đó cô chỉ là thuận miệng nói ra để khiến Bách Tuệ tức chết, thế mà người đàn ông lại nhớ tới tận bây giờ.
Hạ Sơ Lễ có chút choáng váng, chống cằm lên, cái cổ xinh đẹp lộ ra, lúc này Mộ Thừa Hoan mới nhìn rõ ràng những cánh hoa xinh đẹp trên cổ cô bé này.
"Cổ cậu sao vậy?" Mộ Thừa Hoan híp mắt nhìn kỹ, cô cảm thấy những cánh hoa này chắc chắn không đơn giản như vậy.
Bình thường nếu như là Hạ Sơ Lễ, đoán chừng sẽ dùng hình xăm lấp liếm cho qua, mà cô lại bĩu môi ghét bỏ, mất hứng nói "Còn không phải bị chó gặm, một con chó không tự chủ được." Mộ Thừa Hoan hiểu trong giây lát, nhìn đôi mắt Hạ Sơ Lễ cũng trở nên tinh tế không ít.
"Cậu không cần nghĩ quá nhiềụ" Hạ Sơ Lễ khoác tay áo,"Chúng tôi đều không phát sinh gì, chỉ có lần trước tôi bị lừa." "Cái gì?
ý của cậu là cậu và Phó Cận Thâm..." Mộ Thừa Hoan chính là muốn nói gì, liền bị Hạ Sơ Lễ bịt miệng lại.
Cô có chết cũng không tin Phó Cận Thâm cùng Hạ Sơ Lễ chỉ phát sinh một lần quan hệ Người đàn ông này là Liễu Hạ Huệ đầu thai à?
Ngày nào cũng ngủ cùng cô vợ xinh đẹp như vậy, thế mà không có một chút động tĩnh gì?
Mộ Thừa Hoan thật rất muốn hoài nghi xu hướng tình dục của Phó Cận Thâm.
"Tôi cảm thấy như vậy rất tốt, hi vọng anh ta tiếp tục duy trì." Hạ Sơ Lễ nói xong, lông mày cau lại “Anh ta là tên khốn kiếp, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn." Mộ Thừa Hoan nghiêm túc nhìn Hạ Sơ Lễ, cảm thán nói "Cũng không phải là khốn kiếp đâu, nếu đổi lại là người đàn ông khác, sợ là mỗi ngày cậu đều không xuống giường được " Hạ Sơ Lễ Đây không phải là xe mẫu giáo.
Cô vẫn là im lặng, ngoan ngoãn uống rượu đi.
Ăn uống no say, thời gian đã không còn sớm, Hạ Sơ Lễ gọi điện thoại kêu Lãnh Khuynh Thành, định phiền phức đưa Mộ Thừa Hoan về.
Ai biết lúc này, Hạ Sơ Lễ nhận được điện thoại của Phó Ngôn Mặc.
Lúc này nhận được điện của kẻ lỗ mãng như Phó Ngôn Mặc, Hạ Sơ Lễ cảm thấy chắc là không có chuyện tốt, nàng đang muốn cúp máy, ai biết cái tay tàn đã ấn nút trả lời.
Mộ Thừa Hoan nhìn dáng vẻ hơi say này của Hạ Sơ Lễ, với cô đều không còn gì để nói.
"Này, chuyện gì?
mau nói." Hạ Sơ Lễ cố gắng khống chế giọng nói của mình không muốn dài dòng, cô hiện tại chỉ muốn tắm rửa, ngủ một giấc thật ngon.
"Tối nay bọn Đường Tử


⬅ Trước Tiếp ➡