Chương 8
Tả Ninh sửng sốt, không hiểu ý anh muốn nói gì, rồi lại theo bản năng lắc lắc đầu "Tôi đã tắm rồi."
"Vậy cởi quần áo rồi lại đây."
Tả Ninh cảm thấy không thích hợp, tình hình như vậy tuy cô vẫn chưa hiểu rõ lắm, nhưng cũng biết chuyện kế tiếp phát sinh là gì, chính là...
Đây là món quà Thu Dật Bạch chuẩn bị cho cô sao?
Hoặc là nên nói, cô mới là món quà mà Thu Dật Bạch chuẩn bị cho Cao Hạ?
Trong lúc cô còn đang sững sờ, Cao Hạ không kiên nhẫn mà đi nhanh đến đẩy cô ngã lên giường, không đợi cô kịp ngồi dậy thì đã bị thân hình cao lớn của anh đè lên.
"Không cần...Tôi không phải...Ngô..." Cô còn chưa có kịp nói xong thì đôi môi đã liền bị anh chặn lấy.
Anh hôn một cách tàn nhẫn, gấp gáp như mãnh thú, như là muốn cắn nuốt cô.
Tả Ninh chỉ cảm thấy trên môi truyền đến cảm giác đau đớn, cũng là đàn ông uống rượu, nhưng nụ hôn của Cao Hạ cùng với con ma men hôm kia hoàn toàn không giống nhaụ
Nụ hôn tối hôm đó nóng cháy mà tràn ngập tình cảm, làm cô tâm hoảng ý loạn không biết làm sao. Nhưng hiện tại, nụ hôn này chỉ khiến cô cảm thấy sợ hãi, trong lòng nghĩ muốn chạy trốn.
Cao Hạ rõ ràng đã không còn lý trí, anh chỉ xem cô như công cụ phát tiết.
Anh dùng sức buộc cô phải mở miệng, sau đó hung hăng cắn một cái, trong nháy mắt, cổ họng cô liền nóng bừng mang theo mùi máu tươi trượt vào hai đôi môi đang dính lấy nhaụ
Cao Hạ rốt cuộc dừng động tác, nhưng đôi mắt bởi vì rượu mà đỏ lên kia giờ phút này lại tràn ngập sự phẫn nộ.
Tả Ninh giãy giụa muốn thoát ra, nhưng đáng tiếc sức của nam nữ vốn dĩ đã quá chênh lệch, anh thậm chí chỉ cần dùng một bàn tay cùng một chân thôi mà đã liền cố định được cô ở trên giường.
Mà bàn tay còn lại của anh lại thô lỗ xốc váy ngủ hoạt hình của cô lên, dùng sức tách hai chân cô ra xong chạm vào quần lót.
Beta Va
Cao ốc Sao trời tầng 25.
Trong phòng hội nghị rộng lớn là mười mấy người nam nữ trang phục chỉnh tề, mỗi người đều mang biểu tình nghiêm túc dáng ngồi thẳng đứng.
Chỉ có duy nhất Thu Dật Bạch, một bên nghe mọi người nói về cuộc họp, bên còn lại liếc trộm thời gian trên di động, trên mặt lộ rõ vẻ nôn nóng.
Người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tịch, dáng vẻ có 7 8 phầng tương tự với Thu Dật Bạch nhưng so với Thu Dật Bạch lười biếng cùng đường hoàng, thì anh lại thành thục ổn trọng hơn thậm chí trong ánh mắt có vài phần tàn khốc.
Đó là Thu Dật Mặc anh trai của Thu Dật Bạch, hiện tại là tổng giám đốc điều hành Giải Trí Tinh Thần.
Thật vất vả mới kết thúc cuộc họp, Thu Dật Bạch đang muốn rời đi thì bị Thu Dật Mặc gọi lại "Suốt cuộc họp đều thất thần, có việc gì sao?"
Thu Dật Bạch nghe không ra một chút cảm tình gì trong câu hỏi, nhưng anh trai với anh lại rất giống nhau, trong lời nói chất chứa một cỗ uy nghiêm mạnh mẽ.
"Anh đã biết rồi mà còn hỏi?" Thu Dật Bạch lại nhìn thời gian có chút nhụt chí, "Chẳng qua cũng không còn kịp rồi, đã qua 12 giờ."
"Lại vì cô gái nào mà chuẩn bị tiệc sinh nhật?" Thu Dật Mặc khinh thường mà nhếch khóe môi, "Em cũng sắp 27 tuổi rồi, cứ tiếp tục mỗi ngày thay một cô gái như vậy sao? Còn công ty thì mặc kệ?"
"Không phải em đã có một người anh trai rất có năng lực sao?" Thu Dật Bạch ngồi xuống bên cạnh anh, "Tinh Thần Giải Trí không phải được anh điều hành rất ổn định sao?"