Chương 9
"Tập đoàn sau này phải làm sao? Cha đã lớn tuổi không tiện tới đây thường xuyên. Nếu tập đoàn gặp tình huống phức tạp, anh và em không cùng nhau giải quyết, chỉ sợ về sau ngay cả chỗ dung thân cũng không có."
"Những điều anh nói em đều hiểu nhưng mà anh à, hiện tại em chỉ muốn tập trung làm bộ phim kia thật tốt. Tuy rằng mấy năm trước em có chút nổi loạn nhưng hiện tại em đã tìm được mục tiêu chính là đoạt được giải đạo diễn tài năng nhất. Còn chuyện công ty vẫn nên nhờ anh thay lão ba đảm đương nhiều một chút."
Mắt thấy Thu Dật Mặc còn muốn thuyết giáo, Thu Dật Bạch liền xua tay "Được rồi, trời cũng đã khuya rồi, em còn phải trở về khách sạn, chuyện khác sau này hẳn nói."
Thu Dật Mặc cũng đứng dậy chỉnh lại cổ áo "Anh đi với em."
"Anh đi làm gì?"
"Cao Hạ hôm nay cũng không phải đang ở đó sao? Đừng quên hôm nay là ngày mấy, chắc cậu ta lại lộn xộn chuyện người nhà, khẳng định tâm tình không được tốt. Anh không yên tâm nên muốn tự mình đi xem cậu ta."
"Haha chúng ta là anh em mà chưa bao giờ thấy anh đối tốt với em như vậy."
Thu Dật Bạch không ngồi xe thể thao của mình mà trực tiếp ngồi vào chiếc xe thương vụ màu đen cùng với Thu Dật Mặc. Chờ đến lúc bọn họ đến khu nghỉ dưỡng, trời cũng đã sắp rạng sáng.
"Cô ấy không phải đã ngủ rồi chứ, cũng không gọi điện nói một tiếng cảm ơn."
Nghe em trai lầm bầm, Thu Dật Mặc nhịn không được cười nhạo "Sao vậy? Lần này là dụng tâm sao?"
"Đương nhiên, em trước nay chưa từng thấy cô gái nào làm ngừoi động tâm như vậy. Anh, chỉ cần cô ấy cười với em một cái, em đã cứng lên."
Phía trước tài xế lái xe nhịn không được "Phụt" cười ra tiếng, nhưng rồi rất nhanh lại im lặng không dám nhiều lời.
Biểu cảm Thu Dật Mặc nghiêm túc nhưng lại nhanh chóng mang theo vài phần ý cười "Anh đây ngược lại muốn nhìn xem, cô gái kia tột cùng là người như thế nào."
"Nhìn thì có thể, nhưng không được giành với em, cô ấy là của em " Thu Dật Bạch đắc ý nhìn về phía cửa sổ. Ngay sau đó liền hô lớn "Dừng dừng dừng, dừng xe "
Tài xế vững vàng thắng lại, Thu Dật Mặc nhíu mày "Làm sao vậy?"
Thu Dật Bạch nhìn ra bên ngoài cửa sổ vẻ mặt nghi hoặc "Bị hoa mắt sao? Người đó....Nửa đêm rồi cô ấy còn muốn đi đâu?"
Vừa dứt lời Thu Dật Bạch lập tức xuống xe đuổi theo bóng dáng đang đi chậm rãi phía trước.
Thân thể gầy yếu đột nhiên bị kéo lại, Tả Ninh ngẩng đầu, liền nhìn thấy gương mặt phóng đại của Thu Dật Bạch dưới ánh đèn đường, cùng với biểu cảm khó hiểu và khiếp sợ của anh.
"Đã nửa đêm rồi cô còn muốn đi đâu?" Nhìn váy ngủ hoạt hình trên người cô, Thu Dật Bạch nhíu mày "Lại còn ăn mặc như thế này?"
Tả Ninh lạnh lùng nhìn chằm chằm anh, một câu cũng không nói. Rõ ràng trong lòng đã nghĩ khi gặp anh phải cho anh vài cái tát nhưng giờ phút này, bàn tay như không còn một chút sức lực để nhấc lên.
Thu Dật Bạch bị Tả Ninh nhìn chằm chằm đến có chút rét run "Đến tột cùng cô bị làm sao vậy? Sao lại dùng loại ánh mắt đó nhìn tôi?"
Tả Ninh vẫn như cũ không nói lời nào, trong ánh mắt có oán hận, có thất vọng cũng có tự giễụ
Gió lạnh đánh úp lại, thổi bay đầu tóc sớm đã rối tung của cô, mà gương mặt tái nhợt trong bóng tối của cô càng khiến người ta cảm thấy đau lòng.
"Trước tiên trở về cùng tôi." Thu Dật Bạch lôi kéo Tả Ninh lên xe, "Anh, anh lên trước ngồi đi."
Thu Dật Mặc mở cửa xuống xe, cẩn thận quan sát cô gái trước mắt, sau đó không nói gì mà lên ngồi ở ghế lái phụ.