Chương 10
kia là thuốc gây mê, nhưng không ngờ nửa giờ sau, hiệu quả lại càng mạnh hơn.
Cô nằm sấp trên giường, ga trải giường nhàu nát và lấm lem nước mắt, anh bế cô lên, khoác áo khoác cho cô rồi bước ra ngoài.
Căn phòng này là thư ký đặt dành riêng cho anh để tạm thời sử dụng, nhưng anh ngại bẩn.
Mạnh Dịch nhanh chóng đưa cô trở lại phòng làm việc của CEO ở cao ốc ME, gọi điện thoại kêu bác sĩ tư nhân, nghe được tiếng tắt máy mới nhớ tới buổi chiều bác sĩ nghỉ phép, phải đến sáng mai người thay thế mới đến.
"Chết tiệt." Anh chửi nhỏ một tiếng, bỗng nhiên cả người bị lôi kéo ngã một cái, anh kịp thời chống tay lên thành ghế sô pha để tránh đè lên cô.
Ở khoảng cách gần như vậy, hai gò má cô đỏ bừng, đôi mắt mờ sương cứ như vậy nhìn anh, không chớp mắt một cái, lanh lợi lại nghiêm túc, ánh mắt mơ hồ xuyên qua thời gian và không gian, giống như mang theo một dòng điện, xẹt chui vào trái tim anh.
Mạnh Dịch bị trận tê dại kia kích thích không nhịn được, tay cô quá mềm, quá ấm áp, cô vô thức ấn vào bụng anh, dễ như trở bàn tay tạo ra tia lửa.
Anh cúi người, nhìn vào con ngươi hơi giãn ra của cô "Tịch Đồng, em có muốn tôi giúp em không?" Anh nói "Tôi không giúp không." Cô nói không ra lời, ý thức tan thành mây khói, nghiêng đầu hơi chếch sang trái, giống như chú chó Collie mà anh nuôi đang suy nghĩ về ý nghĩa lời nói của chủ nhân.
Mạnh Dịch nói "Em muốn tôi." Trong mắt cô có những giọt nước mắt sợ hãi, còn có ham muốn, anh có thể nhìn rõ.
Anh cúi xuống thấp hơn, áp đôi môi mát lạnh của mình vào tai cô, gần như không cần suy nghĩ "Tôi cho em." Chương tiếp theo là đêm đầu tiên nha, nhớ theo dõi nha Mạnh Dịch bế cô vào phòng ngủ trong phòng làm việc, máy điều hòa không khí được bật ở nhiệt độ thích hợp.
Ánh sáng đột nhiên tối lại, cơ thể anh như che khuất bầu trời, ngọn núi cao và hiểm trở, che khuất đôi mắt cô.
Cô ngửa người lên tìm nguồn nước, Mạnh Dịch vỗ về hôn lên trán cô, anh dùng tay trái cởi cà vạt, môi từ từ trở nên nóng bỏng.
Quần áo bị cởi ra, làn da lộ ra ngoài không khí, cảm giác mát lạnh đánh thức một chút thanh tỉnh trong cô, cho dù không tự chủ được cọ xát hai chân, cô vẫn đau đớn mơ hồ mở miệng "Không muốn, như vậy không đúng.." "Sẽ không có ai biết." Những ngón tay anh nắm lấy vòng eo thon thả của cô, môi anh lướt trên làn da như tơ tằm, xuyên qua xương quai xanh rồi xuống tận dưới.
Cô không nhịn được mà ưỡn lên nghênh tiếp anh, trong cổ họng phát ra tiếng nghẹn ngào như con thú nhỏ vậy.
Thế giới như bị xé nát, giác quan của cô như thiêu đốt, tâm trí cô nổ tung, cô xoay người, đặt lòng bàn tay đẫm mồ hôi lên cổ anh, há miệng run rẩy nói "Đúng, thật xin lỗi, tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm, thật xin lỗi, anh có kết hôn chưa, có bạn gái hay chưa nha.." Cây đồ kia của Mạnh Dịch chĩa vào cô, vừa nóng vừa cứng rắn, nghe nói như vậy nó nhảy lên một cái, anh thở hổn hển vỗ nhẹ vào mặt cô, "Nhìn rõ, tôi là ai?" Anh là ai?
Mạnh Dịch nhìn thấy nụ cười của bản thân trong con ngươi sáng long lanh của cô, nụ cười rất xấu xa, "Tôi có bạn gái rồi, thế nào?" Cô sắp khóc, cố gắng dùng hết sức lực