Chương 9
tăm.
Lên mấy tầng, đi đến một gian phòng nào đó.
Tứ chi của Tịch Đồng vô lực, thắt lưng chợt lạnh, váy bị vén lên.
Cô rút cây bút từ túi bên hông ra, đột ngột đâm về phía sau, thừa dịp người sau lưng kêu đau thoát khỏi sự trói buộc rồi chạy như bay ra ngoài.
Vận khí của cô tốt, đâm đến bộ vị trọng yếu, người nọ không đi được, nhưng cô đột nhiên nghe thấy có vài người đang vội vàng gọi hắn, giống như là vệ sĩ.
Tịch Đồng đá rơi giày cao gót, lảo đảo chạy lên lầụ Những người này chắc hẳn nghĩ cô sẽ đi xuống theo đường cũ rồi chạy ra khỏi tòa nhà, nhưng cô tự nhận không chạy lại đàn ông, vì vậy cô lên lầụ Cô nhớ mấy tầng phía trên là phòng cho khách.
Cô thở hồng hộc, không thể nào trốn camera, nhưng cô không quản được nhiều như vậy, đang định gõ cửa một gian phòng cầu cứu thì va phải một người nào đó.
"Phóng viên Tịch?" Cô đối diện với một đôi mắt trong sáng và trong trẻo như sao mùa thu, kỳ lạ thay, một người nhìn từ xa sắc sảo như vậy lại có vẻ vô cùng đáng tin cậy khi nhìn gần.
Càng kỳ quái chính là, cô lại cảm thấy anh là người tốt, sẽ giúp cô.
Mặc dù trên người cực kỳ khó chịu, nhưng không biết sao cô lại cảm thấy tự tin, không sợ hãi nữa.
"Mạnh tiên sinh, xin hãy giúp tôi " Cô gần như đứng không vững, đôi tay nắm lấy vạt áo anh đang phát run.
"Cô ta ở chỗ này " Âm thanh của vệ sĩ vang lên từ hành lang, Mạnh Dịch cau mày nhìn dáng vẻ quần áo xốc xếch của cô, đứng nghiêm, "Phóng viên Tịch, lát nữa tôi có cuộc họp." Lòng Tịch Đồng lập tức lạnh một nửa.
Tại sao cô không nghĩ tới, Mạnh Dịch có thể biết người đàn ông kia Tối nay những người tới đây đều là thành viên hội đồng quản trị và cổ đông có thân phận.
Anh mới đến Ngân Thành, sẽ không vì một người bình thường chỉ có duyên gặp mặt một lần như cô.
Nhưng cô không bỏ cuộc mà cầu xin anh "Mạnh tiên sinh, bọn họ đang phạm tội.
Bọn họ đánh thuốc tôi.
Giúp tôi với " Phút chốc những kẻ truy đuổi đã đến bên cạnh, họ biết rõ khuôn mặt này của Mạnh Dịch, cho dù anh không đem theo vệ sĩ, từng cái nhấc chân bước đi cũng có thể đẩy lui bọn họ mấy bước.
"Mạnh tổng, người phụ nữ này.." "Là phóng viên của cơ quan truyền thông nhà nước, kêu hắn chờ cảnh sát đi." Mạnh Dịch mở cửa phòng, đẩy Tịch Đồng vào, sau đó mang thẻ mở cửa phòng nghênh ngang mà đi.
Tịch Đồng bị nhốt trong căn phòng tối tăm này, cô có thể ra ngoài nhưng cô không dám, cô nôn trong nhà vệ sinh một lúc nhưng không nôn được gì ra ngoài, cô tắm nước lạnh nhưng cơ thể vẫn nóng bừng.
Trong một ngày lạnh giá như vậy, cô nhào lên giường, toàn thân như bốc cháy, máu dưới da chảy dồn dập.
Cô sợ chết khiếp, muốn gọi cảnh sát, nhưng túi xách của cô bị bỏ lại bên ngoài.
Những hồi tưởng trong đầu cô cũng dần dần biến mất, cô trở nên lảo đảo, mất trọng lượng, không thể cử động, từng giọt nước mắt rơi xuống.
Không biết qua bao lâu, ngay tại lúc bị sự thôi thúc đó hành hạ đến mức kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần thì cánh cửa cuối cùng cũng mở ra.
Mạnh Dịch họp ở phòng riêng trên tầng hai sau đó đi nhặt túi xách.
Lúc anh chạy về thấy người trên giường thì trong lòng cả kinh.
Anh vốn tưởng rằng thuốc