Chương 8
tuổi, thiên chi kiêu tử, chờ buổi họp báo kết thúc mới ra sân đọc diễn văn.
Tịch Đồng liếc mắt một cái liền thấy được anh trong biển người mênh mông.
Cô là một sinh viên khoa văn dựa vào chữ viết để kiếm sống, vậy mà không tìm được từ nào để hình dung người đàn ông này.
Lúc cô chen chúc giữa hàng trăm phóng viên, giống như động vật ăn cỏ di chuyển về phía nguồn nước hay con thiêu thân lao về nguồn sáng trong đêm tối.
Cô tự động tiếp cận anh một cách mù quáng, microphone và máy quay phim tạo thành bức tường che khuất khuôn mặt anh.
Tịch Đồng bị mê hoặc, chỉ muốn nhìn anh, phỏng vấn anh và nghe những gì anh nói Thư ký mặc tây trang giày da bắt đầu chọn phóng viên đặt câu hỏi.
Cô nhìn rất nhiều người giơ microphone và biển hiệu, cô nóng nảy xé khăn lụa giơ lên vẫy vẫy nó trên đầu mọi người, như lá cờ trắng đầu hàng thần phục.
Quả nhiên, Trần Du nhìn thấy, cô là người đầu tiên được chọn.
Danh tiếng của Nhật Nguyệt còn lớn hơn cả truyền thông trung ương, chiếc khăn lụa của cô có tác dụng thu được kết quả gấp đôi chỉ với một nửa công sức.
Cô hỏi to những câu hỏi đã chuẩn bị sẵn mà không hề run giọng, nhưng khi Mạnh Dịch mỉm cười, đầu bút của cô liền xuyên qua tờ giấy.
Rất nhanh Tịch Đồng đã bị các đồng nghiệp khác ép ra khỏi vòng vây, cô hài lòng cầm cuốn sổ đi ra ngoài hít thở không khí trong lành, định về sớm không uống rượụ Nhưng hành động của cô đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Trần Du, anh ấy cố ý dặn người phụ trách giữ người lại, chờ lát nữa cùng lên xe đến khách sạn.
Tịch Đồng luôn nghĩ đến khuôn mặt không thể bới móc đó, ma xui quỷ khiến không kiếm cớ để về nhà mà đồng ý.
Sự thật chứng minh, cô sẽ chết vì tội tham lam sắc đẹp.
Khách sạn lớn Bách Thăng một khách sạn lâu đời ở Ngân Thành, gần cao ốc ME, toàn bộ tòa nhà đã được đặt trước.
Các phóng viên ngồi ở mấy bàn trong đại sảnh, Tịch Đồng bắt đầu hối hận, cảm thấy mình thật là khờ.
Tòa soạn không muốn mặt mũi sao, thầy Tống không muốn mặt mũi sao?
Hình tượng của tạp chí bọn họ là "Truyền thống tinh anh nghiêm túc trác tuyệt", đầu óc cô nóng lên mà làm hỏng chuyện.
Cô nhét khăn lụa vào túi, thẻ công tác cũng cất đi, tuy nhiên trông cô rất xinh đẹp, giống như một thực tập sinh.
Khi mọi người hỏi cô đến từ toà soạn nào, cô giả bộ ngớ ngẩn cho qua chuyện, tiếp tục nhấm nháp rượu vang đỏ.
Theo như tập tục cổ đông của Đông Nhạc và ME sẽ tới bàn mời rượu, đông một ly tây một ly, không uống chính là không nể mặt.
Tịch Đồng không biết mình đã uống bao nhiêu, chỉ biết được từ đầu tới cuối Mạnh Dịch cũng không xuất hiện.
Hiện giờ bắt đầu cảm thấy choáng váng, cô tạm biệt trước rồi đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Một chị phục vụ đưa kẹo bạc hà đến để giải rượu, Tịch Đồng ăn, vị cay xông thẳng lên đỉnh đầu, được cô ấy đỡ ra ngoài.
"Đồng nghiệp của cô đến đón cô." Tịch Đồng mờ mịt ngẩng đầu, cảnh vật trước mắt mơ hồ, nhưng cô vẫn còn tỉnh táo, biết mình không nhận ra tên đàn ông trước mặt.
Tim cô đập rất nhanh, dường như còn choáng váng hơn trước, người cũng đổ mồ hôi, cô cắn đầu lưỡi co cẳng lao ra ngoài.
Người nọ kìm cánh tay cô lại, che miệng của cô, kéo cô vào hành lang tối