⬅ Trước Tiếp ➡

phòng chưa..
Ưm, anh chậm một chút " "Tiêm phòng gì cơ?" Anh không nhịn được mắng một tiếng.
"HPV.." Anh có chút bội phục chính mình lúc này vẫn có thể tiếp tục làm, âm u nói "Không im miệng thì sẽ làm em không khép được miệng, có nghe thấy không?" Tịch Đồng rúc vào trong chăn, anh gạt người, hôm nay anh rõ ràng không muốn cô im miệng.
Anh thích nghe cô kêu, cô càng kêu động tác của anh càng tàn nhẫn, cô không kêu về cơ bản chỉ có thể chờ chết.
Cô không chút nghi ngờ Mạnh Dịch có thể làm cô chết trên chính chiếc giường này.
Chính bản thân Mạnh Dịch cũng đã làm như vậy, kim đồng hồ treo tường chạy một vòng lại một vòng, anh đi một vòng lại một vòng trong phòng, "đồ trang sức" ngang hông thỉnh thoảng run lẩy bẩy.
Lúc thả cô vào trong bồn tắm rửa sạch cho cô cũng luyến tiếc không nỡ rời đi.
Anh giúp cô bôi thuốc, giày cô bị ném mất, lòng bàn chân không biết bị cái gì làm xước, anh vừa đụng vào cô liền kêu lên đau đớn, tim anh cũng đau theo.
Lúc kết thúc cũng đã là rạng sáng, hai cái bao cao su bị ném vào thùng rác, có chút tơ máụ Mạnh Dịch ra ban công hút thuốc, áo choàng tắm rộng mở, ngực đổ mồ hôi.
Một luồng ánh sáng chiếu rọi vào tòa nhà cao tầng phía xa xa, xuyên qua không khí lạnh giá của mùa đông, chiếu vào mắt anh.
Có một chút ấm áp.
Người trên giường vùi mình vào trong chăn ngủ say, khuôn mặt giữa gối trông càng nhỏ hơn.
Anh đến gần, ngồi xổm người xuống, hôn lên ấn đường đang cau lại của cô một cái, giọng có chút hung dữ, tủi thân "Em phải chịu trách nhiệm với tôi." Buổi sáng Tịch Đồng tỉnh lại, hợp đồng đã viết xong, đang đắp lên trên mặt cô.
Rèm cửa không cản được ánh sáng, nhờ mấy tờ giấy này mà cô ngủ đến mười một giờ rưỡi.
Tịch Đồng tốn rất nhiều công sức mới ngồi dậy được, trời đất quay cuồng, cổ họng khát đến bốc khói.
Đầu giường có một chiếc cốc giữ nhiệt, còn có cái túi bị thất lạc của cô, cô một hơi uống hết nước ấm, tim lại khơi đống tro tàn .
sự việc đã lụn bại, nay sống lại, thường chỉ nghĩa xấu Mạnh Dịch đã ăn sáng xong, đang ở sau bàn làm việc dùng một tay gõ email, một tay đưa bằng luật sư cho cô xem.
"Tịch Đồng, tôi nghĩ em cũng không muốn để bên thứ ba biết chuyện này, hợp đồng là tôi soạn thảo, hẳn có tính chuyên nghiệp." Tịch Đồng không có mất trí nhớ, cô còn chưa nghĩ ra cách đối mặt với anh, nhưng cô là một người lý trí "Làm gì có ai tự viết hợp đồng cho bản thân chứ?
Anh đang uy hiếp tôi, ý anh là nếu như tôi vi phạm bất kỳ điều nào ở trên, anh đều có thể dùng thủ đoạn chuyên môn buộc tôi phải chịu trách nhiệm pháp lý." Mạnh Dịch cũng không còn lựa chọn nào khác "Tôi cũng nghĩ như vậy.
Có lẽ hôm nay em có thể thử gánh vác trách nhiệm pháp luật, thể nghiệm một chút tổn thất, luật sư của tôi ở dưới lầụ" Tịch Đồng không có nghiên cứu pháp luật, nhưng điều khiến cô sợ nhất chính là thân phận của anh, người đàn ông này là người cô với không tới, anh có hàng ngàn cách để khiến cô thua thiệt.
Chỉ có thể trông đợi anh có chút lương tâm.
Cô bình tĩnh lại một chút, ngồi xuống đối diện anh, chân đau nhức khiến cô nhíu mày lại, "Tôi phải xem kỹ đã." "Dĩ nhiên." Lúc cô xem từng chữ, Mạnh Dịch tiếp một cuộc


⬅ Trước Tiếp ➡