Chương 14
điện thoại, bắt đầu một buổi hội nghị video ngắn, lại đặt mua một đôi giày cao gót khác từ trang web chính thức, dùng tay trái đo kích thước dưới gầm bàn, là 36 phải không?
Hợp đồng không dài, mở đầu và kết thúc đều là những câu dài thổi phồng người, tổng cộng hai mươi điều khoản.
Ví dụ như không can thiệp vào công việc của đối phương, không bắt buộc phát sinh quan hệ, không chịu trách nhiệm tài sản liên đới, đối phương có khó khăn có thể giúp đỡ thích hợp, vân vân.
Tịch Đồng tổng kết "Không can thiệp chuyện của nhau, cùng bên A giữ quan hệ bạn giường trong hai năm." Mạnh Dịch lấy một điếu thuốc ra, châm lên, mỉm cười như đang nói chuyện làm ăn "Em không cần nói lời khó nghe như vậy.
Dẫu sao xét về giá trị thương mại thì chúng ta không ngang hàng, xác suất em gặp rắc rối lớn hơn tôi nhiều, ai biết khi đó em có tới tìm tôi không?
Tôi chỉ nói khách quan một câu, bố thí và viện trợ, trên bản chất không có gì khác nhau, trừ phi em có thứ gì đó muốn trao đổi với tôi." Tịch Đồng xác nhận một chút, tối hôm qua cô đã ngủ với anh, là cô đuối lý.
Cô ngủ với Mạnh Dịch, cô thật ngầu quá Mặc dù kết quả của việc ngầu này có chút thảm, mặc dù sau đó anh kìm nén mà đổi khách thành chủ.
Nếu như nghĩ như vậy, cô sẽ bớt thua thiệt một chút.
Cô thật thấp kém mà.
Anh thật khôn khéo làm sao.
Mạnh Dịch đủ khôn ngoan, lấy thái độ chân thành mà không biết xấu hổ muốn cô phản hồi "Tịch Đồng, tôi là một người đàn ông bình thường, cũng có nhu cầu tình dục.
Trải qua tối hôm qua, tôi thấy em rất phù hợp.
Còn em thì sao?" Tịch Đồng còn có thể nói thế nào?
Bên cạnh anh không biết có bao nhiêu bạn gái, anh nói mình độc thân, nhưng đối với một người như anh thì "độc thân" chẳng qua là nghĩa trên mặt chữ.
Cô qua loa lấy lệ "Anh cũng tạm được đi." Tạm được, đi.
Mạnh Dịch gật đầu, anh biết lần sau phải làm thế nào rồi.
"Hợp tác vui vẻ." Anh đưa tay ra, vẻ mặt tao nhã lễ độ.
Móng vuốt của Tịch Đồng bị anh nắm một lúc, rũ mắt nói "Mạnh tiên sinh, tôi vẫn cảm ơn anh đã cứu tôi, cũng..
Thật xin lỗi vì đã làm chuyện như vậy với anh.
Cố gắng không gọi điện thoại cho tôi, gửi WeChat là được, cũng đừng để người ta đến chỗ làm của tôi.
Cuộc sống riêng của anh tôi sẽ không quản, cũng hy vọng anh không quan tâm đến tôi, đặc biệt là công việc." Lời nói này, thật giống như anh đã phải chịu một mất mát lớn nào đó, còn cô không ngừng bận rộn muốn trở mặt không nhận người.
Anh có thể tổn thất cái gì?
Hai cái bao cao su?
Mạnh Dịch sẽ không nói ra sự thật "Tổn thất của tôi đã được bù đắp trong phần hợp đồng, nếu em thật sự muốn xin lỗi, lần sau nhớ cắt móng tay nhé, đau lắm đấy." Tịch Đồng á khẩu không trả lời được.
Anh còn phải gọi video với trụ sở chính ở Canada, vẫy tay bãi triềụ Tịch Đồng thất hồn lạc phách đi dép bông của anh, xuống thang máy riêng.
Có một chiếc xe đang đợi, là Trần Du "Tịch tiểu thư, tiên sinh bảo tôi đưa cô về nhà." Lúc này không hiểu sao cô không thấy áp lực, hành động tùy tiện "Cảm ơn.
Người ở khách sạn ngày hôm qua.." "Mạnh tiên sinh là một công dân tuân thủ pháp luật." Trần Du chỉnh lại mắt kính, "Cô có thể yên tâm, người kia cũng