Chương 15
sẽ không xuất hiện ở Ngân Thành nữa." Tịch Đồng rùng mình thở phào nhẹ nhõm.
Xe chạy ra khỏi nhà để xe dưới hầm, ánh mặt trời đâm vào mắt, cô nhắm mắt rồi mở ra, khi tỉnh lại cô lại ở trong gian phòng làm việc đó.
Tác giả có lời muốn nói Đàn ông cũng cần phải tiêm phòng HPV.
Đàn trai đủ dịu dàng, lúc đầu sẽ không chảy máụ Mạnh tổng có thể dịu dàng, nhưng về sau lại không khống chế được.
Đồng Đồng cho là mình đã buộc anh ngủ, che mặt.
Tịch Đồng lại trở về căn phòng làm việc này.
Chạng vạng, ánh hoàng hôn đỏ như trái quất đung đưa từ ngoài tấm kính một chiều chiếu vào gương mặt trắng ngần của cô.
Một bức tranh đẹp đẽ và cảm động như vậy khiến trái tim Mạnh Dịch vô cớ cảm thấy lạnh lẽo.
"Tôi muốn chấm dứt hợp đồng trước thời hạn, hợp đồng sẽ không được gia hạn thêm." Mạnh Dịch bưng trà đen lạnh lên nhấp một ngụm, gọi vào điện thoại cố định rồi bật loa ngoài "Luật sư Phương, mời cậu " Tịch Đồng bộp một cái nhấn tắt cuộc điện thoại, mồ hôi lạnh trong nháy mắt chảy ra "Mạnh Dịch, nếu như hôm nay không có nhiều thời gian, cuối tuần tôi có thể đến nhà anh nói chuyện, hai người chúng ta nói." "Cho em một phút, nói lý do." Anh nhàn nhạt nói.
Cô gạt những bức ảnh weibo ra khỏi đầu, ép mình bình tĩnh lại "Mối quan hệ của chúng ta đã ảnh hưởng đến công việc và làm gián đoạn cuộc sống của tôi, tôi không muốn tiếp tục như thế này nữa.
Theo điều khoản trong hợp đồng, nếu một bên vi phạm hợp đồng, đối phương có thể đưa ra điều kiện.
Anh nói đi, có thể làm tôi sẽ đồng ý hết." Tịch Đồng dừng lại, cân nhắc đến mặt mũi của anh, bổ sung "Mạnh tiên sinh, anh..
Kỹ thuật rất tốt, tôi tin anh có thể tìm được một người phụ nữ phù hợp hơn." Mạnh Dịch nghe cô nói xong chỉ để lại năm chữ "Thứ bảy tới nhà tôi." Ngay sau đó cầm một chồng văn kiện đi ra ngoài, cũng không quay đầu lại.
Tịch Đồng đứng sững sờ cho đến khi Trần Du đi vào "Tịch tiểu thư, tôi tiễn cô." "Không phiền anh." Cô cười cười, chống hai chân đau nhức đi vào thang máy.
Trần Du không lo ít chuyện, đuổi kịp Mạnh Dịch, nhìn biểu cảm âm trầm của anh, cho rằng anh bất mãn với mấy vị thành viên hội đồng quản trị trong cuộc họp, lấy tinh thần chuyên môn phân tích mấy câu, nhưng một chữ Mạnh Dịch cũng không nghe lọt.
Mạnh Dịch tự kiểm điểm lại bản thân.
Ba tháng.
Anh ngủ với Tịch Đồng ba tháng.
Ngủ ba tháng không khiến cô trở thành bạn gái anh, ngược lại biến bản thân trở thành bạn giường của cô.
Lời cô nói là lời của con người nói sao?
Chỉ có bốn chữ "kỹ thuật rất tốt" có thể nghe lọt.
Mẹ kiếp.
Tâm trạng của Tịch Đồng không tốt.
Sau khi rời khỏi tòa nhà ME, Tống Đinh gọi điện tới "Tiểu Tịch à, thư ký Trần nói cuộc phỏng vấn đã bị hủy, thật đáng tiếc Nhưng em đừng nản lòng, dù sao Mạnh tổng sẽ ở Trung Quốc, sau này sẽ có rất nhiều cơ hội phỏng vấn cậu ấy, nếu lần sau có cơ hội khác, thầy sẽ kêu em đi.
Trong lòng cô ấm áp, "Cảm ơn thầy.
Thầy còn ở đơn vị không ạ?" Tống Đinh nói "Không ở đây thì không được, phải báo cáo cho cuộc họp báo vào sáng ngày kia và ngày mốt, phải chụp ảnh, thầy đang chọn đây.
Lúc nào em gửi bản thảo?" Hôm nay Tịch Đồng không có tâm trạng, thiếu chút nữa đã quên chuyện