Chương 2
ta, vuốt mái tóc dài đến sau tai.
Ánh mắt Tiết Lĩnh lại di chuyển đến khuôn mặt thanh tú sạch sẽ của cô, nhấp một ngụm cà phê đen, ánh sáng nơi khóe mắt như muốn tràn ra, vừa nhu vừa sáng.
Người đàn ông này cũng tốt quá đi..
Tịch Đồng đang xúc động lần thứ hai thì một luồng khí lạnh như băng từ phía sau ập tới.
"Tiết tiên sinh." Lời còn chưa dứt, cô đã bị người nọ bóp eo xách lên, kể cả máy tính xách tay và bút máy đều bị anh tức tốc nhét vào trong túi công văn.
Tịch Đồng nhắm hai mắt, "Xin lỗi giáo sư Tiết.
Tôi có chút chuyện phải đi.
Nếu như tòa soạn cần tua phỏng vấn thứ hai, có thể vẫn là tôi." Tiết Lĩnh nhìn vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của người mới đến, đưa tay ra cười cười "Mạnh tổng, lại gặp rồi." Mạnh Dịch nhìn chòng chọc anh ta mấy giây mới đưa tay ra, bắt hết sức qua loa lấy lệ.
"Phóng viên Tịch, nội dung phỏng vấn hôm nay liên quan đến rất nhiều số liệu, ngày mai tôi sẽ nhờ thư ký chuyển tài liệu đến đơn vị của cô, nếu như cô có chỗ nào không hiểu, hoan nghênh gọi điện thoại cho tôi." Nói đến mức này ngay trước mặt Mạnh Dịch, Tịch Đồng cảm kích hơn nhưng cũng kinh hồn, trong đầu cô như đang trải qua mười cực hình của triều đại Mãn Châụ Đại lão à, anh có thể đừng nói nữa không..
Thật may Tiết Lĩnh cũng không có nhiều thời gian, lịch sự chào hỏi, rồi lái chiếc Porsche màu đen mới toanh của mình đi.
Tịch Đồng bị máy điều hòa thổi cho choáng váng, lúc đi theo Mạnh Dịch xuống bậc thang, cô không biết sợ chết nói một câu phát ra từ đáy lòng "Oa, xe của anh ta đẹp quá." Mạnh Dịch không lên tiếng, anh ném cặp táp cho cô, vừa đóng cửa xe Mercedes Benz G, ý là kêu cô lăn đi.
Tịch Đồng ghét cay ghét đắng tính tình của tên đàn ông chó này.
Nhà tư bản hút máu, nhà tư bản họ Mạnh giống như một con đỉa phiên bản giới hạn được tà thuật nuôi dưỡng.
Hất anh thì anh không đi, không hất anh anh liền ăn uống no đủ rút điểu vô tình, mà thiếu máu chỉ có cô.
Anh đưa túi của anh cho cô nhất định là buổi tối muốn tới lấy.
Có lẽ dùng từ "đòi" sẽ phù hợp hơn.
Cô không có gan vứt nó đi, đứng bên cạnh thùng rác một lúc lâu, suy nghĩ xem cái tên Mạnh Dịch chó má này là rác vô cơ hay là rác hữu cơ, cuối cùng cô nhớ ra có một cách phân loại khác rác thải nguy.
Dù sao thì đó cũng là loại rác không thể tái chế, heo cũng không thể ăn loại kia.
Cô trở lại căn hộ bên ngoài đường vành đai thứ tư, về đến nhà cũng đã năm giờ, bầu trời phía Tây lúc chạng vạng nhuộm màu lộng lẫy, giống như ngàn vạn sinh mệnh đang nở rộ.
Tịch Đồng trầm lặng viết một nửa bản thảo, cô phát hiện quả thật có một số số liệu không rõ ràng, ngày mai nhất định phải gọi điện cho Tiết Lĩnh.
Điện thoại rung liên hồi, nhóm học muội muốn tán tỉnh thầy Tiết rối rít than thở.
Văn Trừng người ta là thiên kim đại tiểu thư của tư bản Đông Nhạc, vừa xinh đẹp vừa có tiền mà Tiết Lĩnh còn không coi trọng, nên họ chắc chắn không có cơ hội.
Tịch Đồng không khỏi bật cười trước sự ngốc nghếch của mấy đứa nhỏ này.
Cô rót ly nước chanh, đột nhiên cảm thấy khó chịu vô cớ.
Cô vừa mở weibo vừa viết.
À, đầu bản tin là Ngân Thành.
Click mở chín ô