Chương 3
vuông, người phụ nữ trẻ tuổi cao gầy khoác tay của người đàn ông, chầm chậm từ trên thảm đỏ bước lên bậc thềm.
Chiếc váy đuôi cá màu vàng xinh đẹp như nước lướt qua đôi giày da được làm thủ công tinh xảo của anh, cách màn hình cũng có thể ngửi thấy mùi hương thơm phức của nước hoa.
Thời gian phát hành là nửa giờ trước, địa điểm là lối vào Trung tâm mua sắm Khai Long ở trung tâm thành phố.
Trung tâm mua sắm này là thành quả đầu tư của Hách Động Minh vào năm ngoái.
Văn Trừng thay mặt tư bản Đông Nhạc cắt băng khánh thành.
Về việc tại sao Mạnh Dịch lại phá lệ đi tham gia hoạt động mà anh ghét như vậy, Tịch Đồng lười để ý, cũng lười suy nghĩ sâu hơn.
Gần đây anh rất thân thiết với Đông Nhạc, rất hớn hở.
Cuộn chuột xuống, một dòng bình luận nóng bỏng nhịp nhàng xuất hiện Xem ra mị lực của giáo sư Tiết không mạnh bằng Mạnh tổng rồi 23333 Có người bình luận Mạnh tổng là chủ tịch tập đoàn quốc tế ME đấy, tư sản Ngân Hồ có thể so sánh với ME sao?
Giáo sư Tiết thất bại trong việc theo đuổi bạn gái vì bối cảnh, thật là muốn đẩy thuyền anh ấy với Mạnh tổng Tịch Đồng tắt máy tính, chọn đồ ăn, nấu cơm, rửa chén, khóa cửa không nói, còn phải chặn một chiếc ghế ở cửa.
Lúc lên giường đi ngủ cô hoàn toàn quên chuyện cái cặp táp.
Nửa đêm cô bừng tỉnh, tiếng vòi nước chảy rất rõ trong một phòng một sảnh rộng ba mươi mét vuông.
Cô cầm bình xịt chống sói, lặng lẽ trèo xuống giường, mới mở cửa phòng ngủ ra một kẽ hở, cả người đã bị đẩy ngã về phía saụ Chai bình xịt rơi xuống đất phát ra tiếng lạch lạch, Tịch Đồng kêu thảm một tiếng.
"Tịch Đồng " Một mùi rượu thoang thoảng ở đối diện xông về phía cô, cô dùng sức đẩy anh ra, cũng bị dọa sợ đến bối rối "Anh, anh vào bằng cách nào?
Mạnh Dịch, Mạnh Dịch Anh làm gì vậy?
Đừng.." Bàn tay to lớn của anh vén váy ngủ của cô lên, chạm vào cả hai đôi chân trần của cô, không nghe thấy cô kêu đau thì cau mày "Đập vào đâu?
Chân?" Đầu Tịch Đồng có chút choáng váng, anh đây là đang lo lắng cho cô sao?
Cô phản ứng lại, lắc đầu một cái "Không đập phải..
Không phải, anh sờ tôi làm gì, hỏi một câu là được rồi " Mạnh Dịch chính là muốn sờ.
Anh không chỉ muốn sờ, còn muốn nhìn.
Anh giơ tay bật đèn, đè cô xuống giường, nhấc một chân cô đặt lên vai anh.
Tịch Đồng còn hét thảm thiết hơn mới vừa rồi nữa, cô bịt mắt lại.
Mạnh Dịch cởi áo còn nhanh hơn con chó của anh nuôi bắt đĩa nhựa.
Anh kéo áo khoác ném xuống đất, chìa khóa trong túi rơi ra kêu lạch cạch một tiếng, Tịch Đồng liếc nhìn qua kẽ ngón tay.
Tổn thọ, anh lấy chìa khóa nhà của cô khi nào?
Cô giãy giụa, đá anh "Anh đây là cưỡng ép, vi phạm hợp đồng " Mạnh Dịch cởi quần của anh còn nhanh hơn so với cởi áo, hung khí 'Án binh bất động chờ thời cơ', nhưng động tác của anh lại dừng lại.
Mới vừa rửa tay xong, trên tay còn có nước rất lạnh.
"Hợp đồng hợp đồng hợp đồng.." Cô vẫn còn bừng bừng khí thế kêụ Hợp đồng chết tiệt.
Anh che hai tay dưới chăn một hồi, bình tĩnh hỏi "Điều nào?" Tịch Đồng nói cho anh "Điều thứ mười ba, bên A không thể cưỡng ép đối phương " Mạnh Dịch cong cong môi.
Tuy là cô đã quen nhìn khuôn mặt này của anh, cũng không tránh