Chương 4
được thấy lóa mắt dưới ánh đèn màu cam.
"Bên B giải thích một chút đi." Tịch Đồng giải thích cho anh "Chính là, nếu tôi nói tôi không muốn, anh không thể chạm vào tôi." Mạnh Dịch gật đầu, kẹp chặt eo cô, tay trái che đi hơi nóng, ngón cái đẩy bụi cỏ ra hai bên, vuốt nhè nhẹ đầu vú, nhét ngón giữa vào, thẳng tiến đến mục tiêu quen thuộc, "Muốn không?" Tịch Đồng không nói gì, tất cả đều nghẹn lại trong cổ họng, biến thành tiếng thở hổn hển.
Anh cắm không nhẹ không nặng hai cái, nước chảy ra "Tôi hỏi em có muốn không?" Tịch Đồng cắn chăn nức nở, con ngươi mê ly, gò má hiện lên sắc hoa đào, đáng thương muốn chết.
Mạnh Dịch không quan tâm cô có đáng thương hay không, anh chỉ để ý cô có thoải mái hay không thôi.
Anh đưa thêm một ngón tay vào, vừa nghiền vừa đâm, phát ra âm thanh, bên trong trơn nhẵn giống như nước đường, vặn xoắn anh từng chút một, nuốt chửng anh thật sâụ Trên trán đổ mồ hôi, anh mất kiên nhẫn, cắn vào tai cô rồi liếm "Có muốn không?
Em có muốn tôi không?" Cô nói như thế nào được chứ, cũng sắp khóc luôn rồi.
Nước mắt muốn rơi không hết, Mạnh Dịch không đành lòng nhìn bộ dáng này của cô.
Anh hôn lên hàng mi dài, chiếc mũi vểnh lên, đôi môi hồng.
Nghe thấy một tiếng ưm nhỏ, anh mỉm cười rút bàn tay ướt dầm dề, súng lục sắp lâm trận cho cô vui sướng.
Tịch Đồng sắp bị anh giết chết, cô khóc lóc đánh anh "Nhẹ một chút..
Mạnh Dịch, anh nhẹ một chút " "Gọi tôi là gì?" "Mạnh Dịch, bên A..
Ưm.." Mạnh Dịch mất hứng, ấn cô xuống làm cô thật mạnh, đẩy mạnh mấy chục lần rồi hỏi "Cái gì?" "Ba bên A.." Anh tiến vào sâu hơn, gần như xuyên qua cô "Cái gì?" "Ba.." Tịch Đồng bên bờ của cái chết tìm về một tia thần chí.
Có phải đàn ông trên giường đều có tật xấu này, có phải hay không Đồ chó hoang Mạnh Dịch, uống rượu xong chạy đến chỗ cô nổi điên Hoa tâm co rút một trận mãnh liệt, mút đến eo anh tê dại.
Mạnh Dịch hung ác đâm vào mấy cái, rút ra một chút, nắm quai hàm của cô, khàn giọng nói "Ba em đã mất từ lâu rồi." Cô nhìn anh, đôi mắt cô tràn đầy cảm xúc, trống rỗng trong giây lát rồi tràn đầy nước mắt, đôi đồng tử như hạt thủy tinh tràn ngập sự kinh ngạc và đau đớn.
Mạnh Dịch cúi người, trán dán lên trán cô "Ông ấy đi rồi thì tôi ở cùng em." Cả người cô chấn động, trong đầu chỉ có một suy nghĩ Mạnh Dịch uống rượu gì vậy, rượu giả hại người đó Hai mắt Tịch Đồng đỏ hoe đẩy anh "Anh đi ra ngoài.." Mạnh Dịch lại không bệnh, sao có thể nghe lời cô.
Anh duỗi thẳng eo tấn công cô lần nữa, va chạm cô hồn phi phách tán, mái tóc đen óng gợn sóng trong không khí, lay động khắp nơi.
Anh thở hổn hển, càng làm càng tức giận "Cái gì gọi là sau này gặp?
Anh ta gặp ai?
Em sao?" Tịch Đồng tức giận bất bình "Tôi là..
Đó là khách sáo được không..
A.." Anh nhét một cái gối xuống dưới eo cô, ánh mắt đều thay đổi, hung thần ác sát nhún eo vừa nhanh vừa mạnh, từng giọt mồ hôi rơi xuống ngực cô, nóng bỏng đốt người, "Em còn cười với anh ta, Tiết Lĩnh anh ta có gì chứ?
Còn kêu em gọi cho anh ta?
Email bị hỏng rồi à?" Mạnh Dịch càng nghĩ càng hận.
Cô luôn làm vẻ mặt lạnh lùng với anh, ngay cả trên giường cũng giống như bị anh bắt nạt.