Chương 5
Cô không chỉ vô đạo đức mà còn vô tâm "Anh điên rồi " Cô kêu lên, một tia chớp lóe lên trước mắt cô, eo cô co giật, đường hành lang nuốt sâu hơn, quấn lấy không có một chút khe hở nào, kẹp khiến anh mất kiểm soát.
Tối nay Mạnh Dịch thật sự điên rồi.
Anh lật cô lại, bấu bả vai gắng sức đẩy mạnh.
Hai mắt cô nhòe dần, trong tai tất cả đều là tiếng nước chảy, còn có tiếng anh bất đắc dĩ gầm nhẹ "Xe của anh ta đẹp như vậy?" Tịch Đồng mất tri giác mấy giây, cô bị ném lên đỉnh sóng, ném lên tận trời xanh, lại nhanh chóng rơi xuống đập vào tầng địa ngục thứ mười tám, có ác ma cầm nĩa nhỏ tra hỏi cô "Porsche đẹp hay Mercedes Benz đẹp?" "Nói, xe của ai đẹp?" Cô phí công mà đá đạp lung tung, giọng cô vặn vẹo vài lần "Của anh, của anh, anh bỏ qua cho tôi đi, tôi không dám nữa..
Mạnh Dịch, van xin anh.." Cầu xin nửa ngày cũng vô ích, anh vẫn muốn cô không biết mệt mỏi, cắn vào cái cổ mịn màng, hận cô không thể tan chảy vào trong vòng tay anh.
Tịch Đồng khóc đến tê tâm liệt phế.
Mạnh Dịch làm đến long trời lở đất.
Làm tình xong, anh không buông tha cho cô, bế cô vào phòng khách, ban công, phòng tắm, đè cô vào cửa kính đâm vào cho đến khi nước chảy đầm đìa, cánh hoa đỏ bừng không thể khép lại, liên tục phun ra chất lỏng màu trắng.
Mạnh Dịch xấu biết bao, anh xấu xa thổi vào tai cô "Tôi làm bốn lần, không mang bao." Ngay cả nhúc nhích đầu ngón tay một chút Tịch Đồng cũng không thể, cô giận dữ chìm vào giấc ngủ.
Mạnh Dịch ôm cô nằm trên chiếc giường bừa bộn, anh dùng tay trái mở ngăn kéo đầu giường, tìm thấy một lọ thuốc tránh thai cấp tốc, chuẩn bị đổ ra ném vào thùng rác, suy nghĩ một chút lại bỏ cuộc.
Anh gấp cái gì chứ.
Cô quá ngọt, anh muốn ăn cô thêm ít lâụ Tịch Đồng bị âm thanh thông báo của tin nhắn đánh thức.
Cánh tay của cô cực kỳ bủn rủn, giống như không có xương, phải dùng hai tay mới có thể chạm tới chiếc điện thoại ở đầu giường.
Cô chật vật mở mắt ra, chính là thầy của cô Tống Đinh, giám đốc bộ phận tài chính của Nhật Nguyệt Cơ hội này rất hiếm có, nhớ chú ý đến hình tượng chuyên nghiệp.
Trả lời "Vâng" xong, Tịch Đồng mới ý thức được, đây là cái gì vậy?
Cô không dám hỏi, cũng không dám đến đơn vị, đưa tay sờ bên cạnh mới phát hiện giường trống rỗng.
Cặp táp màu đen cũng không thấy.
Cô hậu tri hậu giác nhận ra chăn bông chỉ còn lại ruột bên trong.
Cô lê cơ thể nặng trĩu xuống giường, loạng choạng đi vào phòng tắm mở nắp máy giặt ra, quả nhiên bên trong có ga trải giường và vỏ chăn đã khô, nước trên sàn cũng đã được lau chùi sạch sẽ, cửa kính và bồn cầu toilet đều đã được lau chùi sạch sẽ, sáng bóng.
Tâm trạng của Tịch Đồng phức tạp đi vào phòng bếp tìm đồ ăn, cho bánh sandwich đã mua vào lò vi sóng.
Cô đói bụng đến mức váng đầu hoa mắt, không quan tâm đó là thứ gì, nuốt vào hết, cả người mới dễ chịu hơn một chút.
Tên đàn ông chó má.
Còn sạch sẽ như vậy.
Trên bàn có một phong thư mời giới truyền thông, buổi họp báo của ME lúc mười giờ sáng nay bây giờ có lẽ đã kết thúc rồi.
Đang suy nghĩ, một số điện thoại lạ gọi đến "Tịch tiểu thư, tôi là Trần Du, thư ký của Mạnh tiên sinh.
Mạnh