Chương 6
tiên sinh có một cuộc phỏng vấn độc quyền vào lúc sáu giờ tối, tôi đã chào hỏi trước với chủ nhiệm Tống để sắp xếp phóng viên của Nhật Nguyệt .
Tôi đã giải thích quy trình và chi tiết về buổi họp báo buổi sáng, các câu hỏi sẽ được gửi đến hộp thư của cô để thuận lợi cho việc viết viết bản thảo." Được, quang minh chính đại tìm cớ trốn việc, khiến Tống Đinh nghĩ cô tham gia buổi họp báo, còn tóm được cuộc phỏng vấn độc quyền với Mạnh tổng.
Thư ký Trần còn nói "Nếu như Tịch tiểu thư có việc khác không thể tới cũng không sao." "Tôi sẽ đến và xác nhận với anh trước nửa tiếng." Tịch Đồng khô khốc nói.
Đây là công việc, cho dù có mệt mỏi hay tức giận đến mấy, nếu nghỉ làm thì cô cũng sẽ không thấy yên tâm.
Đã hai giờ chiều, cô uống một tách cà phê, mở hòm thư tìm tài liệụ Kết quả phát hiện không phải tài liệu, Trần Du đã giúp cô viết xong hết rồi, ảnh chụp cũng rất chuyên nghiệp, Mạnh Dịch đứng giữa đại sảnh công ty ME, khí thế mạnh mẽ giống như có thể trấn được quỷ thần bốn phương tám hướng.
Tinh thần phấn chấn.
Nhân mô cẩu dạng.
Tịch Đồng xem đến ngứa răng.
Cô đi tắm, vết đỏ trên người không có cách nào tiêu tan, cô chỉ có thể buộc một chiếc khăn quàng cổ màu lam của Pháp quanh cổ, tìm trong tủ một chiếc váy màu trắng ngọc trai, thế là đủ cho 'hình tượng chuyên nghiệp'.
Chủ nhiệm Tống chỉ thích cô mặc bộ đồ này khi ra ngoài, nói con gái thời nay trang điểm lộng lẫy, nước hoa nồng nặc khiến ông ấy mắc bệnh hen suyễn, vẫn là Tịch Đồng ngoan, không sơn móng tay hay thoa phấn, không đi quán bar không uống rượu, là hình mẫu của các quý cô hiện đại.
Tịch Đồng cười khổ trong lòng, nếu ông ấy biết cô và Mạnh Dịch duy trì quan hệ không bình thường đã ba tháng, cũng vì mối quan hệ cá nhân mà ảnh hưởng đến công việc của cô, có lẽ ông ấy sẽ dùng một cước đá cô ra khỏi 'sơn môn'.
Nhắc mới nhớ, thời gian trôi qua quá nhanh.
Năm giờ rưỡi, cô bước vào cổng ME, nhân viên ở quầy lễ tân dẫn cô lên tầng mười tám, cô tình cờ chạm mặt Trần Dụ "Tịch tiểu thư đến sớm thế " Anh ấy kinh ngạc, quay lại nói xin lỗi "Mạnh tổng tạm thời có buổi họp, có lẽ sẽ kết thúc vào khoảng chín giờ.
Tôi đang định thông báo cho cô.
Cô thấy đấy.." Tịch Đồng như đã dự liệu được, cười cười "Không sao đâu, tôi vào đợi được không?" Trần Du biết tầm quan trọng của cô nên dẫn cô vào phòng làm việc của tổng giám đốc, mở cửa ra, "Đợi lát nữa Mạnh tổng sẽ trở lại phòng khi họp xong, cô có chuyện gì có thể nói với anh ấy." Quả thật Tịch Đồng có chuyện, liên quan tới phần hợp đồng không bình thường có thời hạn là hai năm kia, cô cảm thấy nếu tiếp tục thì sớm muộn gì cũng bại lộ, đến lúc đó cô làm thế nào ở đơn vị chứ, không bằng chấm dứt hợp đồng trước thời hạn.
Mặc dù không phải là lần đầu tiên tới đây, nhưng đây là lần đầu tiên cô cẩn thận quan sát nơi này.
Phòng làm việc rộng rãi, ánh sáng cực tốt, bên ngoài kính thủy tinh một chiều là trời xanh mây trắng, những tòa nhà cao tầng sừng sững, tạo cho người ta cảm giác đặt mình vào trong ánh sáng và áp lực như đang ở trong một khu rừng thép.
Bàn làm việc của Mạnh Dịch rất sạch sẽ, tài liệu được xếp ngay ngắn thành