"Không không không, không có gì sai lầm ở đây hết. Từ tuần sau cô sẽ bắt đầu đến làm việc ờ trụ sở chính, đồ đạc của cô ở công ty tôi sẽ sai người thu dọn rồi chuyển tới văn phòng làm việc mới cho cô. Cô cũng không cần quay lại công ty làm gì cho mất công."
Trưởng phòng nói chuyện rất ôn hoà, thậm chí trong giọng nói còn mang theo ý cười, khác hẳn thường ngày.
Ninh Nhu còn muốn tìm cách từ chối, nhưng trưởng phòng không cho cô cơ hội mà trực tiếp cúp điện thoại luôn.
"Chuyện là như vậy, công ty xem xét công trạng và thành tích của cô mấy năm nay đã đạt được, cảm thấy cô là lựa chọn tốt nhất. Cho nên cứ quyết định như vậy đi, tôi còn có việc, cúp máy trước."
Ninh Nhu nhìn màn hình điện thoại tối om, trong lòng chán nản, lại không có cách nào.
Việc thuyên chuyển công tác này chẳng khác nào thăng chức, lương cũng cao hơn, nhưng không hiểu sao cô cứ cảm thấy bất an, linh cảm bảo cô phải từ chối mới yên thân được. Chỉ là đời không như mơ...
Ninh Nhu muốn gọi điện cho bạn tốt để kêu ca một chút, nhưng mà gần đây bạn cô mới có công việc mới, cuối tuần toàn phải tăng ca, cho nên cũng không có thời gian mà tán phét với cô nữa.
"Tiểu Nhu, cậu sợ cái gì chứ? Chẳng lẽ vị đại boss này còn có thể ăn tươi nuốt sống cậu nữa chắc? Cậu chỉ cần làm việc cho tốt, lấy tiền lương cao, nếu mà có gì không đúng, cậu cứ gọi điện cho tớ, tớ sẽ bày cách cho cậu "
Hạ Vân an ủi cô, Ninh Nhu sợ cô nàng hiểu nhầm, còn giải thích nói.
"Thật ra tổng tài của chúng ta không phải mấy ông già hói đầu bụng bia, ngược lại hắn còn khá trẻ, bề ngoài cũng siêu đẹp. Với lại trông tớ bình thường thế này, chắc không đến nỗi bị lợi dụng đâụ Chẳng qua tớ cứ thấy không yên lòng sao á."
Hạ Vân im lặng hai giây, sau đó nhỏ giọng nói.
"Tiểu Nhu à, đã vậy thì cậu còn chần chừ cái gì? Mấy tổng tài vừa đẹp trai vừa lắm tiền thế này không có nhiều đâụ Lỡ người ta coi trọng nhan sắc của cậu nên giả bộ tuyển làm thư ký đấy Đẹp trai là được, dũng cảm tiến lên đi "
Ninh Nhu cạn lời. Cô còn đang định nói gì đó, đột nhiên đối diện truyền tới một trận ồn ào, ngay sau đó là giọng của Hạ Vân.
"Tiểu Nhu, tớ có việc rồi, không thể nói chuyện với cậu được nữa. Nói chung là cố lên nha "
Cúp điện thoại xong, Ninh Nhu nằm vật xuống ghế sofa, càng nghĩ càng cảm thấy khó hiểụ
Cô vào công ty cũng mới được hai năm, luận tư lịch không so được với cấp trên có kinh nghiệm, luận về cách xử lý công việc hay là lập kế hoạch đàm phán cũng không bằng bên phòng marketing. Huống chi tổng tài việc gì phải đến một chi nhánh nhỏ tuyển thư ký làm gì, đáng lẽ hắn vừa nói một tiếng thì đã có một đống CV gửi đến mặc hắn lựa chọn mới đúng.
Sự khác thường tất có vấn đề. Nhưng bảo cô có gì khác người cô cũng không biết. Suy nghĩ nửa ngày, càng nghĩ càng đau đầụ Ninh Nhu đột nhiên nghĩ tới, hay đây là một loại khảo hạch mới của công ty?
Cũng có khả năng này, có khi cô làm được vài ngày lại thấy không hợp bị đuổi về thì sao?
Nghĩ vậy, Ninh Nhu thấy thoải mái hơn nhiều, lòng cũng nhẹ đi.