Cuối tuần vui vẻ của cô cứ thế bị tin tức từ trên trời rơi xuống làm cho mất hết cả. Ninh Nhu lo lắng bất an chờ đến thứ hai.
Sáng sớm, cô đến trụ sở chính nhận việc.
Thật ra trụ sở chính còn gần nhà cô hơn cả chi nhánh của công ty, chỉ mất khoảng nửa tiếng ngồi xe bus là tới nơi. Mỗi ngày có thể ngủ thêm nửa tiếng, Ninh Nhu đột nhiên cảm thấy cũng không tệ lắm, trong lòng có động lực hơn nhiềụ
Đúng là tổng công ty có khác, hoàn cảnh làm việc phải cao cấp hơn mấy lần liền. Ngay cả đồng phục cũng sang xịn mịn hơn nhiều lắm.
Bởi vì chức vị của Ninh Nhu là thư ký riêng của sếp tổng, cho nên cô có hẳn một góc làm việc trong văn phòng tổng tài của hắn. Trên bàn có đủ máy tính xách tay, điện thoại bàn, bảng ghi tên chức vụ đàng hoàng. Cô làm việc ngay tại đây cũng là để tiện chp Phong Dật Thần sai sử.
Vốn dĩ Ninh Nhu còn nghĩ hôm nay phải đối diện với gương mặt đẹp trai tới thần hồn điên đảo của hắn mà có chút hốt hoảng, còn có cả ánh mắt sắc bén khiến cô nhũn cả chân nữa, thực sự là một thử thách quá là lớn.
Nhưng mà may sao sau khi cô nhậm chức xong, vừa sắp xếp được đồ đạc mới chuyển tới từ chi nhánh thì đã nhận được tin hôm nay Phong tổng đi công tác. Nhất thời Ninh Nhu thở phào một hơi.
Khi thư ký trưởng của hắn báo với cô tin này, Ninh Nhu suýt nữa thì không giấu được sự vui vẻ. Cô vội vàng nghiêm mặt giả bộ nghiêm túc lắng nghe, sau đó lại thấy giám đốc nhân sự nói, "Ninh tiểu thư, công việc của cô cũng không có gì nặng nề. Cô là thư ký riêng của Sếp tổng, cho nên những nhiệm vụ của cô sẽ do ngài ấy trực tiếp an bài."
Ninh Nhu ngoan ngoãn gật đầu nói cảm ơn. Cô nhìn đối phương có lẽ chỉ hơn cô vài tuổi đã là cấp bậc giám đốc, không thể không cảm thán đúng là tổng bộ, đâu đâu cũng toàn là nhân tài. Có thể làm đến vị trí này trong một tập đoàn lớn như Phong Đằng, chắc chắn là không có kẻ nào tầm thường.
Đợi thư ký trưởng và giám đốc nhân sự đều rời đi thì Ninh Nhu mới có thời gian để xem xét xung quanh một vòng.
Thân phận của Phong Dật Thần rất đặc thù, hắn là boss lớn nhất của toàn bộ tập đoàn, cho nên văn phòng làm việc của hắn cũng ở vị trí cao nhất, tầng 35.
Đi đến bên cạnh cửa sổ, cô nhìn xuyên qua cửa kính xuống thành phố thu nhỏ phía dưới. Ở độ cao này người qua đường trong mắt cô cũng chỉ nhỏ như con kiến.
Ninh Nhu không khỏi hít một hơi khí lạnh, trong lòng tràn ngập cảm giác hồi hộp. Không phải vì cô sợ độ cao, mà là vì bất cứ ai đứng ở vị trí này cũng sẽ cảm thấy hưng phấn, như thể có thể nắm trong tay cả thế giới vậy.
Cả một tầng này đều là văn phòng của Phong Dật Thần, xung quanh được lắp cửa kính pha lê một chiều, bên trong nhìn được bên ngoài nhưng bên ngoài không thấy được bên trong. Thiết kế này khiến không gian vừa thông thoáng mà vẫn giữ được sự riêng tư.
Từ cửa thang máy đi ra thì sẽ thấy được toilet được trang hoàng hiện đại ở góc bên. Góc làm việc của Ninh Nhu đối diện cửa, cô có thể kịp thời biết được là ai tới, sau đó thông báo cho Phong Dật Thần.