⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Nhu bắt máy, alo một tiếng nhưng chỉ nhận được một mảnh trầm mặc. Bên kia truyền tới tiếng hít thở nhẹ nhàng, trong đêm tối nghe có vẻ hơi đáng sợ.
Người phụ nữ không khỏi nhớ đến mấy thông tin trên báo dài dạo gần đây, có phụ nữ độc thân sống một mình bị giết hại trong phòng trọ, sau đó còn bị phân thây nhét vào trong tủ lạnh. Cô không khỏi cảm thấy sởn tóc gáy, da gà da vịt nổi hết cả lên. Ninh Nhu đang định cúp điện thoại thì đối phương rốt cuộc cũng lên tiếng.
"Là cô Ninh, Ninh Nhu phải không?"
Một giọng nam trầm ấm vang lên, nghe có vẻ hơi khàn, Ninh Nhu cảnh giác đáp lại.
"Là tôi, xin hỏi anh là...?"
"Tôi là Phong Dật Thần."
...
Cúp điện thoại xong Ninh Nhu vẫn còn ngây ngẩn cả người. Đại boss đi công tác đã trở lại, còn bảo cô tới biệt thự riêng của hắn nữa.
Mắt thấy trời không còn sớm, lại trai đơn gái chiếc, Ninh Nhu không khỏi có chút băn khoăn. Cô đang định cự tuyệt, ai biết người ở đầu giây bên kia lại thản nhiên nói, "Không phải cô Ninh là thư ký riêng của tôi sao? Những việc thế này sau này cô sẽ quen thôi."
Ninh Nhu cắn môi, công việc của thư ký riêng còn bao gồm cả đêm hôm khuya khoắt tới trong nhà cấp trên nữa hả?
Do dự một lúc, Ninh Nhu vẫn quyết định làm theo lời hắn, dù sao đây cũng là "nhiệm vụ" đầu tiên hắn tự ra lệnh, hơn nữa đâu đó trong lòng cô vẫn cảm thấy Phong Dật Thần không giống loại người có ý đồ với cấp dưới.
Tuy vậy lúc đi Ninh Nhu vẫn lấy bình xịt hơi cay nhét vào trong túi xách. Lòng người khó dò, ngoài đời thiếu gì kẻ mặt người dạ thú, cô không thể không phòng được.
Vội vàng thay quần áo ra ngoài, lúc đi đến cửa cô còn nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường. Đã hơn chín giờ tối rồi, vị đại boss này có việc gì không thể để ngày mai rồi nói sao?
Ninh Nhu gọi taxi đến địa điểm mà Phong Dật Thần đã nói trong điện thoại. Đó là một khu biệt thự xa hoa chỉ dành cho người có địa vị sinh sống. Kết quả là cô đành phải xuống xe để đi bộ một mình vào bên trong.
Rõ ràng chỉ còn một đoạn đường ngắn thôi là sẽ đến nơi, ai ngờ ông trời không chiều lòng người. Ào một phát mưa rào đổ xuống, Ninh Nhu không kịp phòng bị, cũng không mang theo ô, chỉ có thể lấy túi xách che đỉnh đầu, hại cả người cô thoáng cái ướt nhẹp.
Lần đầu tiên cùng cấp trên gặp mặt mà cô lại trông như con gà rớt vào nồi canh thế này, quả thực là không có chút hình tượng nào. Nhưng mà bây giờ có quay lại cũng không kịp, Ninh Nhu chỉ đành cắn răng đi tiếp.
Trời mưa đường trơn, tầm nhìn còn hạn chế, vất vả lắm mới tìm đúng nơi hắn ở, lúc này thời gian đã trôi qua nửa tiếng rồi. Ninh Nhu hy vọng đại boss không tức giận vì cô đến muộn.
Thấp thỏm đứng trước cửa biệt thự ấn chuông, đợi vài phút cánh cửa mới mở ra. Mà người đang đứng trước mặt cô, đúng là vị tổng tài trong truyền thuyết, cũng là cấp trên trực tiếp của cô, Phong Dật Thần.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, hình tượng lúc này khác nhau một trời một vực.

⬅ Trước Tiếp ➡