Chương 11
Cô điên rồi.
“Miểu Miểu cậu còn ở đó không?”
Cô đã chết.
Cô giả bộ bình tĩnh cúp điện thoại, cất vào túi xách. Sau đó từ từ dứng dậy, chân thành cúi người 90 độ với người đàn ông đối diện.
“Xin lỗi, tôi nhận nhầm người.”
Để tránh cười ra tiếng, Kỷ Viêm dùng một tay che miệng. Chờ cảm xúc khôi phục lại, anh xua tay như không có chuyện gì xảy ra “Không trách cô, tại tôi không hỏi rõ.”
Cô gái nhỏ nghẹn đến mặt đỏ bừng, cắn chặt môi để kiềm nước mắt. Thấy vậy, trong lòng anh như có một dòng cảm xúc không biết tên.
Chuyện vừa nãy cũng do mình bất cẩn.
“Hay là, cô ngồi xuống ăn chung đi?”
Da đầu Giang Miểu như nổ tung, liên tục từ chối “Không cần đâu, cảm ơn anh.”
Cô gần như chạy trối chết. Sau khi ra khỏi chỗ ngồi chưa được hai bước, cô lại xoay người cúi đầu xin lỗi “Xin lỗi, thật sự rất xin lỗi.”
Kỷ Viêm nhìn cô gái nhỏ lảo đảo nghiêng ngả chạy ra bên ngoài, hơn nữa còn lơ mơ đụng trúng cửa kính, sau đó dừng lại ôm trán.
Anh đứng thẳng dậy, đang do dự không biết nên bước đến xem không, chưa kịp nhấc chân thì cả người cô đã biến mất trong tầm mắt anh.
Giang Miểu đội mưa chạy đến nơi đậu xe. Trái tim điên cuồng đập dồn dập như muốn lao ra khỏi lồng ngực.
Cô không quan tâm đến mái tóc ướt đẫm, chỉ muốn lái xe rời khỏi chỗ thị phi này. Xe từ từ chuyển động, lúc đi ngang qua tiệm lẩu, tình cờ nhìn thấy hai người một đen một đỏ ngồi bên cửa sổ.
Người phụ nữ cười rạng rỡ như mùa xuân, nói thao thao bất tuyệt, còn người đàn ông mặt không cảm xúc, cúi đầu dùng bữa.
Giang Miểu chậm rãi thu hồi tầm mắt, buồn bực suy nghĩ, anh cũng sẽ gắp thịt bò cho cô ấy sao? Nhưng món đó là cô gọi mà.
Rũ mí mắt, cô không muốn người khác ăn.
Đêm đó, cô mắc mưa, vinh dự bị cảm. Ngồi trên giường ôm chăn hắt hơi liên tục, lúc đo nhiệt độ hơn 39 độ C.
Bên ngoài quán bar, Mạt Lỵ dựa vào tường nuốt mây nhả khói, vẫn không quên gọi điện thoại trêu chọc cô.
“Ôi trời, là thần thánh phương nào mà có thể khiến Từ Hi thái hậu không ham mê đàn ông động lòng thế này…”
Cô ấy nhả khói, cười xấu xa “Anh ta tên gì? Báo cáo đi, tớ giúp cậu điều tra.”
Giang Miểu lắc đầu mãnh liệt, chóp mũi đỏ bừng, giọng khàn khàn “Cậu đừng lộn xộn, cảnh sát không thể tùy tiện đùa giỡn đâụ”
“Anh ta nói mình là cảnh sát, cậu cũng tin à?”
Mạt Lỵ hừ khẽ “Đầu năm nay, có rất nhiều tên lừa đảo chuyên lừa gạt mấy cô gái chưa trải đời như cậu đấy. Lừa sắc lừa tình, sau đó mất cả người lẫm của.”
Giang Miểu yên lặng mấy giây, khe khẽ nói “Nhưng anh ấy không giống người như vậy…”
“Bạn nhỏ à, tớ không biết nên nói cậu là ngây thơ hay ngu ngốc nữa, tớ nói thật đó, chuyện này không đáng tin đâụ Nếu cậu có ý định yêu đương, thế thì tớ sẽ giới thiệu cho cậu một anh chàng, để hai người bồi đắp tình cảm, dáng người cao to, nhiều tiền lại đẹp trai, bảo đảm sẽ khiến cậu hài lòng.”
“Tớ không có hứng thú.”
Giang Miểu cứng rắn trả lời, nói xong không chờ người đầu kia la hét om sòm, cô đã yếu ớt mở miệng “Tớ đau đầu, ngủ trước đây.”
“Miểu Miểu ” Mạt Lỵ gào rống như sư tử.