⬅ Trước Tiếp ➡

Giang Miểu thật sự đang rất khó chịụ Sau khi cúp điện thoại, cô rúc cả người vào trong chăn, tự bọc mình thành chiếc bánh chưng, chỉ lộ ra gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Bên cạnh có chú khủng long nhỏ màu xanh lá cây, nó đang cười toe toét với cô. Cô ngây người vài giây, sau đó vươn tay ra khỏi chăn nhẹ vuốt ve đầu nó mấy cái.
Thật khó hiểu, ánh mắt sâu thẳm, kiên định của người đàn ông lại hiện ra trước mắt. Ngay cả trong bộ quần áo bình thường cũng có thể tượng tưởng ra tư thế oai hùng ngay thẳng khi mặc quân trang của anh, cực kỳ giống với người trong những tấm ảnh xưa. Cả người kiên cường chính trực, ánh mắt sáng như đuốc, y chang ông ngoại.
Cô tin tưởng trực giác của mình.
Anh không nói dối, cũng chắc chắn anh không phải là người xấụ
============================================================
Trẻ tuổi chính là vốn liếng, cứ chăm dưỡng bệnh mấy ngày, Giang Miểu đã đầy cột máu, sống lại.
Chào cờ vào ngày thứ hai, hiệu trưởng đang đứng trên bục không ngừng phát biểụ Là giáo viên ngữ văn kiêm luôn giáo viên chủ nhiệm thực tập, Giang Miểu đương nhiên đứng ở cuối lớp, nghiêm túc nhìn chằm chằm đám học sinh hiếu động.
Lúc này, Lý Thần – giáo viên thực tập lớp bên, người trạc tuổi cô từ từ lại gần.
Cô ấy cúi đầu nhìn chiếc đầm màu trắng và đôi giày cao gót của Giang Miểu, nhỏ giọng nói “Cô Giang, xế chiều hôm nay diễn tập phòng cháy chữa cháy, cậu còn nhớ không?”
Giang Miểu bối rối, sau đó chớp chớp mắt “Hôm nay hả?”
“Thứ hai, ngày 25.”
Lý Thần cười “Cậu đúng là người hay quên.”
Vừa nói đến đây, hiệu trưởng bắt đầu triển khai kế hoạch diễn tập phòng cháy chữa cháy.
Hiệu trưởng nói “Tuy nói là diễn tập, nhưng sẽ tiến hành phương án sơ tán như cháy thật. Ngoài ra, đội cứu hỏa Diêm Thành cũng sẽ cử những binh lính tinh nhuệ theo sát cuộc diễn tập này…”
Giang Miểu cúi đầu nhìn trang phục hôm nay, bắt đầu ảo não. Buổi sáng cô vội ra khỏi nhà, không kiểm tra cẩn thận sổ ghi chép. Váy dài cộng thêm giày cao gót, rõ ràng đây không phải trang phục phù hợp để diễn tập.
Cô thở dài, giờ nghỉ trưa đành phải về nhà thay bộ khác thoải mái hơn.
Tiết thứ ba là tiết ngữ văn của cô. Sau khi tan học, cô vốn định về nhà, ai ngờ vừa rời khỏi phòng học thì hai nam sinh nghịch ngợm nhất lớp đột nhiên đánh nhaụ
Trong lớp học, đám con trai ồn ào vây quanh, mấy cô bé sợ hãi khóc lóc, khung cảnh vô cùng hỗn loạn.
Giang Miểu khuyên can sắp khản cả cổ, cuối cùng giáo viên Toán lớp bên nghe tin liền chạy sang, tốn nhiều công sức mới kéo được hai cậu bé khỏe mạnh ra. Mặt hai đứa đều bị thương, miệng vẫn còn la làng.
Đúng lúc giáo viên chủ nhiệm nghỉ đẻ, cô là giáo viên thực tập, đành phải nghiêm khắc mang hai nhóc đến văn phòng làm việc. Trước tiên báo cáo tình hình cho trưởng khoa, sau đó mời phụ huynh đến trường.
Khoảng một giờ trưa, cha mẹ hai bên thong dong đến muộn, sau đó lại không ngừng cãi vã, cô chưa từng xử lý chuyện này, đầu muốn phình to ra. Giang Miểu muốn chen vào nhưng bất lực, cuối cùng nhờ có trưởng khoa ra mặt thì mọi chuyện mới được thu xếp ổn thỏa.
Sau khi phụ huynh đi rồi, hai đứa nhỏ lẽo đẽo đi theo sau cô. Giang Miểu vừa đói vừa mệt lê lết từng bước đến gốc đa.


⬅ Trước Tiếp ➡