Tùng Hướng Dương cũng không ngờ lại gặp được một cô gái đáng yêu như vậy ở ngôi làng nhỏ này để tiến hành khảo sát địa chất.
Nếu chỉ cần tiêu một ít tiền, anh cũng không ngại đến thêm vài lần nữa.
Rốt cuộc, cơ thể trong vòng tay của anh cũng hết sức tươi trẻ và hấp dẫn, giống như hoa đậu khấu chưa nở rộ hoàn toàn trên cành cây vậy.
Tư Nghiên gần như từ bỏ sự phản kháng của mình, cô đành nhìn người đàn ông trong nước mắt bất lực, chỉ còn lại tiếng hét, "Đau quá ...”
Tùng Hướng Dương đột nhiên cảm thấy dâng trào tâm tư muốn đùa, anh hạ người xuống, quả nhiên từ cổ họng cô gái truyền đến vài tiếng hét đau đớn không chịu nổi.
Anh hạ thấp giọng điệu, cố ý nói: "Em mở rộng chân ra một chút sẽ không đau."
Tư Nghiên thực sự tín tưởng, cô cố gắng chịu đựng cơn đau ở hạ thể của mình, cố gắng thả lỏng mở hai chân ra, dáng vẻ như thể đang cố gắng hết sức để làm hài lòng người đàn ông.
Gã khổng lồ ở bên trong lỗ nhỏ lại vươn về phía trước, qυყ đầυ nhẫn nhụi cọ vào vách thịt nhăn nhúm, cứ xông thẳng trong con đường chật hẹp nhất chưa từng có.
Tư Nghiên khóc lớn, lúc này mới nhận ra mình bị lừa.
"Đi ra ngoài! Đi ra ngoài!”
Tùng Hướng Dương thả lỏng người đâm về trước xuyên thủng lớp màng tượng trưng cho sự ngây thơ.
Cơ thể cô gái nóng bỏng mềm mại, cắn chặt lấy côn ŧᏂịŧ không cho nó làm xẵng làm bậy. Nhưng mà tư thế này chắc chắn tăng thêm rất nhiều thuận lợi cho màn biểu diễn của anh.
Tùng Hướng Dương nắm lấy eo Tư Nghiên, không thể không ấn xuống.
Cơ thể của Tư Nghiên đang bị đâm thọc mãnh liệt, đầu cô ngẩng lên như một con hải cấu sắp chết, còn có âm thanh hừ hừ bật ra từ nơi hốc mũi.
Cô không nhận thấy rằng ái dịch đã sớm chảy ra dưới thân.
Nước dính ướt đẫm hoa huyệt nhỏ nhắn của cô, vô cùng kiều my hấp dẫn côn ŧᏂịŧ ra vào. Mà gậy thịt kia tùy ý cắm thọc Tư Nghiên. Cô chỉ có thể cảm thấy nhiệt độ cơ thể đang dần tăng lên, trong khi người đàn ông trước mặt cô chính là thứ giải khát duy nhất.
"Hừ - con mẹ nó chặt quá, quả nhiên là không đeo bao.”
Người đàn ông dường như cũng đã hài lòng, anh bèn tăng tốc độ co thắt mà lời nói trong miệng anh khiến Tư Nghiên thẹn thùng che mặt, nhưng cơ thể cứ dán chặt vào đó.
Hai vú mềm mại cọ vào ngực anh, Tùng Hướng Dương híp mắt, bèn vươn ra hai ngón tay kẹp lấy hai đầṳ ѵú đang đong đưa cao thấp kia.
"Còn đau không? Em còn muốn không?”
Cơ thể người đàn ông áp vào cơ thể gầy gò và mềm mại của Tư Nghiên, nhưng lại bị xương sườn nhô ra làm choáng váng. Nương vào ánh sáng mờ, anh mới phát hiện cô gái bên dưới khá gầy.
Hiện tại, Tư Nghiên chỉ cảm thấy đau và ngứa ở ngực, cô giật bắn mình, không ngờ lại phối hợp với cú nước rút của người đàn ông.
"Ư-a a a..."
Đột nhiên phía trước như va vào một nơi lấy mạng vậy, Tư Nghiên nắm chặt ga trải giường, còn hai mắt mở to. Lúc này, người đàn ông cũng không thế nhận thấy điều gì khác mà một lòng anh chỉ muốn lấp đầy cơ thể cô gái bằng côn ŧᏂịŧ của mình.
Tư Nghiên chỉ cảm thấy một luồng mát lạnh chảy vào trong huyệt nhỏ, hai chân đau nhức co quắp, mà tỉnh dịch bên trong chảy vào đáy hυyệt̠ chưa từng có ai ghé thăm.
Tùng Hướng Dương ghé vào trên người của Tư Nghiên, ôm chặt lấy cơ thể Tư Nghiên như một con búp bê.
Lúc này cây kẹo mút đang ngậm đã trượt xuống ga trải giường, khi Tùng Hướng Dương nhìn thấy bèn cầm lên lại thả vào trong tiểu huyệt của Tư Nghiên mà chấm.
Đưa kẹo dính trong tỉnh dịch chạm vào bên môi Tư Nghiên, còn có mùi dưa hấu khiến mũi Tư Nghiên mấp máy, cô bèn há miệng ngậm lấy.
Mùi vị hơi lạ, còn có mùi hơi tanh nữa.
Tư Nghiên thực sự rất mệt mỏi nên đã ngủ thϊếp đi.