Tư Nghiên rất nghe lời, cô rướn người vươn lưỡi nhưng mùi tanh càng nồng nặc.
Cô thè lưỡi: "Mặn quá, ăn không ngon."
Dù nói vậy nhưng Tư Nghiên vẫn biết điều liếm thêm vài lần.
Nhưng ngay sau đó cô bèn híp mắt lại, như không thể chống lại cơn buồn ngủ vậy.
Tùng Hướng Dương cũng không có thói quen ép buộc nên thu lại côn ŧᏂịŧ của mình rồi xoa xoa cái đầu nhỏ đang buồn ngủ kia: "Quên đi, em ngủ đi.”
Tư Nghiên nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ thật say.
Nhưng nhìn đống hỗn độn này vẫn cần người dọn dẹp, Tùng Hướng Dương thở dài một hơi, bèn ôm lấy thân ảnh nhỏ nhắn đi vào phòng tắm.
"Con bé chết tiệt kia, còn không mau dậy đi học!"
Giọng nói của Khương Di đầy sắc bén làm Tư Nghiên đột nhiên hoảng hồn rồi ngồi dậy, nhưng nơi thắt lưng truyền đến một hồi đau nhức.
Cô bám vào thành giường và chậm rãi đi đến trước gương, lúc này cô phát hiện ra rằng hai chân của mình không thể khép lại.
Cơn đau nhức này còn mang lại một cảm giác xấu hổ khó tả, chỉ là tiếng Khương Di liên tục thúc giục dưới lầu nên Tư Nghiên không còn cách nào khác ngoài mặc đồng phục học sinh và vội vã đến trường.
Khi đi ngang qua cửa, cô nhìn thấy Tùng Hướng Dương đang đeo ba lô, ánh mắt đối phương chậm rãi dời xuống giữa hai chân cô.
Tư Nghiên xấu hổ đến mức cô thậm chí đã quên đi yêu cầu về thù lao của ngày hôm qua.
"Em có muốn chú đưa em đến đó không?"
Tùng Hướng Dương đột nhiên cảm thấy có chút thương hại Tư Nghiên còn đứng không vững.
"Không ... Không cần đâu."
Tư Nghiên cúi đầu, đáng thương nhìn đôi chân vẫn đang mang giày xăng đan, lộ ra ngón chân hồng hào, nhưng không thích hợp giữa thời tiết lạnh giá hôm nay.
Thời gian sắp muộn rồi nên Tư Nghiên hốt hoảng chạy đến trường.
"Ê, ai cho phép mày ở lại đây?"
Lớp trưởng đóng sách lại, đã đến giờ giải lao rồi, Tư Nghiên nổi bật bèn đứng dậy nhẹ nhàng và cất tất cả sách vào cặp.
Cô cúi đầu bước nhanh đến phòng dụng cụ dưới cầu thang lầu một.
Cô chỉ có thể ở lại đây cho đến khi hết giờ giải lao.
"Cô ta là ai vậy? Sao lại chạy đến chỗ đó?"
Phòng dụng cụ là phòng nghỉ cho nhân viên quét dọn và nhân viên bảo vệ, vừa bẩn thỉu lại có mùi hôi, có người giải thích: "Mẹ của con nhỏ đó làm đĩ, mà con gái của gái điếm thì tự nhiên nên ở trong rãnh nước hôi thối."
Tư Nghiên im lặng, ngoan ngoãn thu mình vào trong và đóng cánh cửa gỗ lại.
Cô tựa đầu vào cánh tay và tưởng tượng mình đang nằm ngủ trên bàn học vậy.
Chuông báo vào lớp vang lên, cả người Tư Nghiên rung lên, cô đứng dậy định đẩy cửa nhưng phát hiện cửa đã bị khóa!
Chuyện gì đã xảy ra vậy? !
Tư Nghiên đập cửa trong sự bất lực, nhưng chỉ có tiếng vang vọng nặng nề từ cánh cửa gỗ, tầng một là phòng làm việc của giáo viên, mà bây giờ lại không có ai cả!
Hai tay của cô tê dại, chân trần va vào những chiếc gai gỗ trên cửa khiến cô hít mũi vì đau xót.
"Cứu với! Tôi ở đây!"
Không có bất kỳ phản ứng nào trong hội trường trống rỗng.
Trong phòng học, giáo viên cau mày: "Sao vậy? Tư Nghiên đâu?"
Lớp trưởng thì trố mắt: “Có lẽ cậu ấy trốn tiết ạ."
"Ồ, các học sinh, chúng ta hãy tiếp tục."
Tùng Hướng Dương đã đến siêu thị trong thị trấn để mua tất cả số kẹo mà Tư Nghiên muốn, nhưng thời gian vẫn còn sớm.
Anh nhớ lại những bước chân của Tư Nghiên khi cô đi học sáng nay, suy nghĩ một lúc và quyết định đến trường đón cô về.
Bảo vệ không hề ngăn cản anh, khi Tùng Hướng Dương bước đến tầng một thì anh nghe thấy tiếng nức nở ở cánh cửa bên cạnh.
Giống như những gì anh đã nghe thấy đêm qua.
"Tư Nghiên?"
Tiếng gọi nho nhỏ này khiến trái tim Tư Nghiên chợt bừng lên chút hy vọng, cô đập vào cửa để vang lên: "Cứu tôi với!"
Tùng Hướng Dương cau mày, ổ khóa trên cửa không biết đã bị ai dùng dây sắt quấn mấy vòng.
Anh đưa tay ra kéo, hai người phát ra tiếng động, vừa đẩy cửa ra, một đôi mắt sưng đỏ đã lọt vào tầm mắt.