⬅ Trước Tiếp ➡
Giấc mơ nhẹ nhàng đó lại hiện ra trong đầu cô lần nữa, Đàn Mạt vội cắn một miếng bánh mì, cúi đầu nhai, bình ổn lại nhịp tim không ổn định của mình.
Không liên quan gì đến cô cả, đừng nghĩ nữa.
Đàn Mạt vội vàng lấy bản kế hoạch ra, coi lại nội dung liên quan đến việc hợp tác chiều nay, không bao lâu đã ném những chuyện khác ra sau đầụ
Hai mươi phút sau, chiếc xe đã đến câu lạc bộ Thiên Sơn Thuỷ.
Đàn Mạt xuống xe, đi vào cửa lớn.
Phục vụ cung kính bước lên, dẫn cô đi vào trong, sau khi đi qua hành lang uốn lượn hình vòm màu đỏ thẫm, thì sẽ nhìn thấy một khoảng trời đất khác ở bên trong.
Sân vườn hòn non bộ, có gian hàng và ao hồ, sân vườn được thiết kế theo kiểu Trung mở rộng như một căn nhà cổ tư nhân, tao nhã và thanh tịnh, là một trong những câu lạc bộ cao cấp nhất của thành phố Lệ, người trong giới thượng lưu thường xuyên đến đây để bàn chuyện, vừa yên tĩnh lại riêng tư.
Đàn Mạt chọn một gốc cây có bày bàn trà và ghế gỗ để ngồi xuống, gọi một phần trà và bánh phô mai.
Ánh mặt trời dịu nhẹ, gió thổi man mác, ngồi ở đây trông giống như đến để hóng mát mua vui vậy.
Đàn Mạt đợi một lúc mà vẫn không thấy ai đến.
Cô nhìn thời gian, đã trễ mười phút rồi.
Chẳng lẽ người của TOC lại muốn cho cô leo cây?
Đàn Mạt tức đến muốn bứt hết tóc của đối phương.
Cô vừa định gọi điện thoại để hỏi, một giọng nam mang theo vẻ nghi ngờ vang lên “Cô là sinh viên của đại học F?”
Đàn Mạt ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông mang cặp tài liệu, cô đè cảm xúc lại, đứng dậy mỉm cười gật đầu “Đúng vậy, tôi là Đàn Mạt, anh là giám đốc Thôi của TOC?”
“Đúng vậy.”
Đàn Mạt mời anh ta ngồi xuống. Người đàn ông đánh giá cô một cái, dí dỏm nói “Trường các cô cử một sinh viên non nớt như cô đến bàn chuyện à.”
Đàn Mạt ngẩn ra một lúc, cong môi cười “Xin lỗi, hy vọng việc trao đổi với tôi sẽ không khiến anh quá hạ mình.”
Lông mày người đàn ông hơi nhúc nhích, uống một ngụm trà, tuỳ tiện oán trách “Gần đây tôi mới từ New York trở về, có khá nhiều việc, lúc nãy trên đường đến đây xe tôi suýt nữa đã va chạm với người ta, bị người ta dây dưa cả nửa ngày, tôi phát hiện tố chất của người Trung Quốc vẫn là không bằng người nước ngoài.”
Anh ta nhìn đồng hồ một cái “Bởi vì công ty có cuộc họp đột xuất, tôi thuận đường ghé qua đây, chỉ có thể cho cô năm phút.”
… Cmn, năm phút còn không đủ để chơi một ván đấu địa chủ nữa là.
Đàn Mạt vẫn duy trì nụ cười “Mời anh xem qua bản kế hoạch của chúng tôi, tôi biết trước đây TOC có cung cấp biểu diễn máy bay không người lái cho một vài buổi lễ lớn, tôi đã xem qua video, vô cùng chấn động.”
“Chất lượng và kỹ thuật của TOC chúng tôi đều được đảm bảo, mấy loại máy bay không người lái hạng hai trong nước sản xuất vốn dĩ chẳng là cái gì trước mặt chúng tôi.”
Giọng điệu của người đàn ông tỏ vẻ khinh thường, Đàn Mạt vẫn giữ nguyên nụ cười, kìm nén xúc động muốn đấm anh ta “Vậy anh xem thử thiết kế của kế hoạch chúng tôi, số tiền ước tính là bao nhiêu?”
“Tám trăm chiếc đời S5, thời gian khoảng ba phút…”
Sau khi giám đốc Thôi giở bản thiết kế kế hoạch bước đầu của bọn họ ra, lời đến bên môi dừng lại, sau đó đổi lại “Một triệu một trăm ngàn vậy.”
Đàn Mạt kinh ngạc “Nhưng trước đó tôi có hỏi qua giá cả ở trên trang web chính thức, không phải giá bình thường dao động từ tám trăm ngàn đến chín trăm ngàn sao?”
“Cô gái à, cô tưởng là đang chơi máy bay giấy à? Bản kế hoạch của các cô phức tạp như vậy, đây đã là cái giá thấp nhất rồi.”
⬅ Trước Tiếp ➡