“Nhưng theo như tôi được biết, trước đó các anh sắp đặt cho một ngôi trường khác còn lâu hơn chúng tôi ba mươi giây, mà cũng đâu thu phí cao như vậy, xin hỏi anh dựa vào đâu để lấy giá một triệu một trăm ngàn?”
Sắc mặt anh ta thay đổi, hừ một tiếng “Cô thì hiểu cái gì? Phí vận chuyển, phí hao tổn sự cố này nọ đều cần phải cân nhắc, nếu cô chê mắc thì đặt sản phẩm trong nước đi, hàng nào giá đó, dù sao chất lượng máy bay không người lái trong nước chỉ như rác rưởi.”
Vốn dĩ giám đốc Thôi cảm thấy cô gái nhỏ dễ lừa gạt, muốn nâng giá cao một chút, không ngờ cô lại thông minh hơn trong tưởng tượng của anh ta.
Đàn Mạt nghe thấy, đột nhiên bật cười “Xem ra đúng là giám đốc Thôi ở nước ngoài lâu quá nên có chút hiểu sai về lĩnh vực máy bay không người lái của Trung Quốc rồi. Tôi rất tò mò, muốn xin hỏi giám đốc Thôi một vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Xin hỏi bố mẹ anh là người Trung Quốc sao?”
Đầu mày của giám đốc Thôi hơi nhíu lại một cách nghi ngờ “… Đúng vậy, sao thế?”
Đàn Mạt mỉm cười “Vậy anh thì được xem là hàng trong nước có chất lượng thế nào?”
“Này, cô nói chuyện kiểu gì thế ”
“Sao thế, nếu anh đã xem thường Trung Quốc như thế, lúc TOC ở trên thị trường Trung Quốc, kiếm tiền từ người Trung Quốc sao không thấy anh chê bai? Chẳng lẽ anh ở nước ngoài thì cao quý hơn người Trung Quốc sao?”
Người đàn ông không ngờ Đàn Mạt trông mềm mỏng dịu dàng mà cũng dám nói móc người khác “Cô nói năng kiểu gì thế? Đúng là trường đại học thế nào thì sẽ dạy ra sinh viên thế đó ”
Đàn Mạt chớp mắt một cách vô tội “Đúng vậy, trước khi tôi đến đây đã đặc biệt tìm hiểu, năm đó lúc anh thi đại học chắc là điểm còn không vào được trường chúng tôi, trường chúng tôi không dạy ra nổi kiểu người ưu tú như anh đâụ”
“…”
Giám đốc Thôi tức đến mức sắc mặt như biến thành màu gan heo “Với thái độ này của cô, đừng hòng nghĩ đến chuyện hợp tác với chúng tôi ”
“Cả thế giới chỉ có một mình TOC thôi chắc? Chúng tôi không có lựa chọn nào khác sao? Tôi tin trong nước cũng có rất nhiều công ty không người lái giỏi khác, hơn nữa trong tương lai kỹ thuật của sản phẩm trong nước chắc chắn sẽ không thua các người đâụ”
Người đàn ông cắn răng đứng dậy “Được, cô cứ đợi mà hối hận đi ”
Đàn Mạt uống một ngụm trà, lười biếng nói một câu “Đi thong thả, không tiễn.”
Đối phương tức tối xoay người rời đi.
Cuối cùng bên tai cũng yên tĩnh lại, Đàn Mạt dựa lên lưng ghế, thả lỏng đầu mày, đột nhiên cảm thấy tinh thần rất sảng khoái.
Nhịn lâu quá, đúng là không giải toả ra sẽ không thoải mái.
Quan trọng là cô không nghe lọt tai việc người khác cứ mở miệng khép miệng là chê nước mình, cho dù sản phẩm trong nước không được tốt lắm, nhưng cũng không tệ đến mức như vậy, thật chẳng có phong độ gì cả.
Đàn Mạt đang uống trà để dịu đi cảm xúc, tiếng chuông điện thoại đúng lúc vang lên, cô cầm lên nhìn, là cô bạn thân Kỷ Thư.
Cô mở loa ngoài, để điện thoại lên bàn, giọng Kỷ Thư gấp gáp “Cậu đang làm gì vậy, sao cậu không trả lời tin nhắn của tớ?”
“Không làm gì cả, vừa bàn thất bại một vụ hợp tác của trường.”
“Hả?”
Đàn Mạt kể cho cô ấy nghe chuyện vừa xảy ra, Kỷ Thư cạn lời “Không hổ là cậu, cậu làm người ta tức đến xanh mặt luôn rồi đúng không?”
Đàn Mạt thở dài “Không chỉ xanh, mà chắc là còn vừa đỏ vừa đen.”
Kỷ Thư cười. Đàn Mạt không nói nữa “Được rồi, cậu gửi tin nhắn gì cho tớ thế?”
Kỷ Thư nhớ đến chuyện chính “Có chuyện lớn muốn nói với cậu Chuyện lớn ”
“… Cậu nói đi.”
“Lúc nãy tớ vừa nhận được tin tức, cậu biết không cậu biết không, Tạ Kỳ Thâm anh ấy anh ấy anh ấy…”
Đàn Mạt “Anh ấy về nước, tớ biết rồi.”
Kỷ Thư ?
“Chuyện này lan truyền nhanh như vậy sao?”