⬅ Trước Tiếp ➡

khác chút nào.
Cô cởi áo sơ mi ra, vứt vào thùng rác, lập tức đi vào phòng tắm trong phòng nghỉ ngơi ở kế bên.
Trong lúc đợi nước ấm, cô thò tay xuống sờ sờ chỗ giữa hai chân mình, tay sờ thấy thứ dinh dính đã hơi khô lại.
Quả nhiên là ướt.
Cô không đói khát đến mức nhìn thấy đàn ông tự sướng mà cũng ướt thành như vậy.
Nếu nói là ham muốn thì thà nói là anh đã thành công khơi dậy lòng chinh phục của cô.
Quả nhiên, quyền lực là thuốc kích dục tốt nhất.
Đối với đàn ông là thế, mà đối với phụ nữ cũng như vậy.
Anh Hiền liếm môi một cái, tay phải lại thăm dò vào giữa háng một lần nữa, ngón tay cô khẽ vân vê hạt châụ “Ưm…” Cơ thể cô vô cùng nhạy cảm, không được mấy cái đã lên đỉnh.
Dâm thủy trực tiếp bị nước nóng rửa trôi, không hề để lại một chút dấu vết nào.
Anh Hiền nói chưa nghĩ ra là thật sự chưa nghĩ ra, chẳng qua cô chỉ nhất thời nổi hứng nên mới đưa ra đề nghị mà thôi.
Đối với cô mà nói, tiền thuốc men của Phó Chi chỉ là một số tiền nhỏ mà thôi, đặt người ở dưới mí mắt mới là an toàn nhất.
Cho dù một ngày nào đó Phó Chi có tỉnh lại thì cô cũng có thể xử lí đầu tiên.
Hơn nữa, Thẩm Đông Dương có thể có năm sáu bảy tám người bạn gái, nhưng không có nghĩa là cô cũng có thể.
Cô chẳng mấy lạc quan về lòng dạ của đàn ông.
Mấy năm nay, Tưởng Chấn đánh giá cô vô cùng cao, cô không dám nói rốt cuộc đây là vì năng lực của cô hay là bởi vì mối quan hệ của cô và Thẩm Đông Dương.
Mấy ngày sau, cuối cùng, dự án cải tạo cũ của khu công nghiệp Kinh Châu đã được phê duyệt, Tưởng thị cũng thành công kí hợp đồng với ban quản lí thành phố.
Anh Hiền toàn tâm toàn ý lao vào công việc, gần như đã quên mất người tên là Phó Thành.
Thành phố rất coi trọng dự án này, còn chưa khởi công mà thư kí của ủy ban thành phố đã tới thực địa để kiểm tra hai lần.
Cũng khó trách được, nếu như làm tốt, đây sẽ là một thành tích xuất sắc.
Công việc cải tạo cũ bề bộn, phải liên hệ với không ít ngành nghề.
Anh Hiền là người phụ trách dự án do Tưởng Chấn bổ nhiệm nên ngoại trừ công việc hàng ngày, cô còn thường xuyên phải lộ mặt trong mấy trường hợp xã giao.
Đi đêm nhiều, khó tránh khỏi sẽ có ngày gặp ma.
Có người uống mấy chén rượu vào bụng thì nắm tay đặt lên đùi cô.
“Nghe nói hai mốt tuổi cô Tưởng đã tốt nghiệp trường Harvard, thảo nào ông Tưởng lại đánh giá cao như thế, giao một dự án lớn như vậy cho cô.
Đúng, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, cô Tưởng xinh như này, hoàn toàn có thể kiếm cơm bằng mặt mà.” Mặt của Kha Nhụy lập tức sa sầm lại.
Anh Hiền giả vờ rót trà, bình tĩnh thản nhiên gạt tay của người nọ ra.
Kha Nhụy nhanh trí, vội vàng cầm di động để sát vào tai cô, nói dối là có tài liệu đang tìm cô kí tên gấp, lúc này hai người mới thoát ra được.
Lúc lên xe, Kha Nhụy tức đến mức nhe răng trợn mắt “Tức chết em rồi, sếp à, ông ta điên rồi sao, một kẻ phó cục trưởng mà cũng dám nannan ” Anh Hiền vẫn coi như là bình tĩnh “Phó cục trưởng mà muốn làm khó chúng ta thì cũng có cách.” Kha Nhụy hiểu chứ, chỉ có điều cô ấy vẫn tức.
Không


⬅ Trước Tiếp ➡